Chương 119. Phiên ngoại hạ.

 Phanh. 

Một tiếng nổ vang, pháo hoa bừng sáng giữa không trung.

Tại Lâm gia, Lục Tử Ngang và mọi người đang vui mừng ăn mừng. Hai người ôm nhau hôn môi, khóe mắt đuôi mày đều ngập tràn ý cười hạnh phúc.

*

Tống Tri Nghiên và Chúc Dư đã kết hôn.

Tin tức đến đột ngột như sét đánh giữa trời quang. Hai người tựa hồ chẳng nói trước với ai một lời, trực tiếp đăng hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn đỏ tươi lên mạng, vừa đăng đã nổ tung toàn bộ hot search, sau đó lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Vài ngày sau, có người tung ra bức ảnh chụp được hai người nắm tay khi leo núi. Lại qua vài hôm, có người khác chụp được bóng lưng họ khi đuổi theo cực quang...

"Trước đây mọi người đều nói sao họ còn chưa tổ chức hôn lễ. Giờ nhìn lại mới thấy, việc đi khắp nơi, để lại từng khoảnh khắc hạnh phúc ở mỗi góc của thế giới, đó mới chính là lễ cưới kéo dài và lộng lẫy nhất mà họ dành cho nhau."

Tác giả có lời muốn nói:

Kết thúc rồi đó ~ 

Chuyện của Tiểu Ngư và Tống lão bản đến đây là trọn vẹn rồi. Hai đứa nhỏ cũng coi như chịu đủ khổ, nhưng tất cả đều đã qua, về sau chỉ còn lại ngọt ngào hạnh phúc thôi. Ông chủ Tống sẽ dẫn Tiểu Ngư đi khắp thế giới, còn Tiểu Ngư sẽ mang cơm cho ông chủ Tống mỗi khi tăng ca, tuyệt đối không cho anh ta có cơ hội lao lực.

Cảm ơn các độc giả đã luôn ủng hộ và theo dõi.

Mỗi lượt đọc, mỗi bình luận của các bạn đều là động lực để ta tiếp tục. 

Truyện tiếp theo sẽ là 《Địa Cầu Viện Bảo Tàng》, mong mọi người chờ đón nha ~

PS: Sau này nếu có phiên ngoại khác, sẽ đăng như phúc lợi ở phần cập nhật sau khi kết thúc.

-----------------

Tác phẩm đã chính thức khép lại.

Xin chân thành cảm ơn tất cả độc giả đã yêu mến và ủng hộ câu chuyện trong suốt thời gian qua.

Dù là bạn đã theo dõi từ những chương đầu tiên hay chỉ mới đến vào phút cuối, sự ủng hộ của bạn chính là món quà quý giá nhất với người viết.

Hẹn gặp lại các bạn ở tác phẩm kế tiếp.

Lời cuối cùng: Các cậu muốn tớ edit bộ nào cứ để lại bình luận, tớ đọc rồi edit cho nhé.