Chương 119. Phiên ngoại thượng
Từ khi khu đào tạo và nghiên cứu trung thảo dược tại thành phố S được xây dựng xong, Chúc Dư chính thức cáo biệt những ngày tháng nhàn rỗi, ăn no chờ chết.
Không chỉ nhận lời mời gia nhập nhóm nghiên cứu, tham gia đào tạo và thực nghiệm thảo dược, cậu còn quay lại trường hoàn thành việc học, thuận lợi bảo nghiên, trở thành nghiên cứu sinh dưới trướng giáo sư Tào.
Mỗi ngày, trời vừa sáng cậu đã chạy đến căn cứ hoặc vùi đầu trong phòng thí nghiệm, hoặc chăm sóc những giống thảo dược quý trong vườn thuốc, còn thường xuyên xin nghỉ vài tiếng, chạy vào núi một chuyến để tìm cho dược viên thêm vài giống dã ngoại chất lượng gen cao.
Nhịp sống phong phú đến mức, khi cậu cuối cùng có chút rảnh rỗi để kịp phản ứng, cậu mới phát hiện mình đã suốt một vòng trời không gặp Tống Tri Nghiên rồi...
Chúc Dư hít sâu một hơi, vội vàng lôi điện thoại ra xem lịch sử trò chuyện giữa hai người.
Xong rồi...
Hai mắt Chúc Dư tối sầm.
【 Lâm Khiêm nói em không ăn sáng. Tôi vừa lúc rảnh, mang chút đồ qua cho em. Mười lăm phút nữa đến. 】
【 Cuộc gọi nhỡ 】
【 Còn đang bận sao? Nghe đồng sự nói em vào phòng thí nghiệm. Vậy tôi để bữa sáng trên bàn của em nhé, thấy tin nhớ ăn. 】
【 Còn chưa nghỉ à? 】
【 Trưa rồi, ăn cơm chưa? 】
【 Tôi cảm thấy rất cần thiết cùng giáo sư Tào thảo luận lại mức độ hợp lý và sự tất yếu của lượng công việc hiện tại của em. 】
......
Lướt một vòng, đều là tin nhắn chưa trả lời, nhiều đến không đếm nổi. Mà đây còn là tình trạng thường xuyên gần đây.
Chưa kịp nghĩ phải dỗ thế nào, Chúc Dư đã vội vàng ấn gọi video cho Tống Tri Nghiên, còn cố ý đưa ra một khuôn mặt tươi rói.
"Ông chủ Tống. Em tan tầm rồi, chúng ta đi ăn tối nha. À đúng rồi, nãy em mở WeChat vẫn cứ hiển thị đang nhận tín hiệu, mãi lâu sau mới hiện ra đống tin nhắn. Chắc chắn là điện thoại em trục trặc đó, Ngày mai em đi đổi cái mới, chứ cứ không nhận được tin của anh thì làm sao được chứ."
Chúc Dư trong lòng lặng lẽ thở phào một hơi.
Thật là một cái cớ hoàn mỹ, phản ứng cũng tự nhiên, quá tuyệt vời.
"Phải không?"
Chúc Dư chớp chớp mắt, đang muốn gật đầu khẳng định thì liền thấy trong video Tống Tri Nghiên hơi nâng mi mắt lên, chậm rãi nói với vẻ buồn bã: "Theo tôi được biết, cái điện thoại em đang dùng là mẫu mới tập đoàn Lâm thị vừa ra mắt tháng trước. Nếu nó xảy ra vấn đề lớn như vậy, xem ra lần này Lâm Khiêm thất bại trong khâu kiểm nghiệm chất lượng rồi. Đây là chuyện lớn, tôi lập tức liên lạc Lâm Khiêm..."
"Ai. Đừng đừng!!!" Chúc Dư theo bản năng chặn lại, rồi dưới ánh mắt đã hiểu rõ mọi chuyện của Tống Tri Nghiên, cậu chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng nhận tội: "Em sai rồi..."