Chương 30. Tống tiên sinh không ngại nói, nhưng...

Sau khi cùng tổ quay phim đưa các tuyển thủ và trang thiết bị lên bờ, ngoài ba lô cá nhân, còn có vài lều trại được lục tục khuân từ trên thuyền xuống. Đây là những vật dụng mà các tuyển thủ tự lựa chọn, nhưng vì kích cỡ quá lớn, không thể nhét vừa ba lô nên được tổ đạo diễn hỗ trợ vận chuyển, để tránh việc bị lộ trước khi cập bờ.

"Chúng ta cùng xem xem mỗi người mang theo những gì nhé."

húc Dư là người đầu tiên lấy ra vật phẩm của mình, một túi cứu thương cỡ nhỏ, một cây dao quân dụng đa năng, vừa có thể dùng làm dao, làm xẻng, lại có thể làm cưa vô cùng tiện dụng. Ngoài ra còn có một bó dây dù nhỏ gọn, nhưng sau khi trải ra thì dài tới hơn hai mươi mét.

"A. Tôi cũng mang theo túi cứu thương nè." Chu Chu vừa nhìn thấy đồ của Chúc Dư thì lập tức có chút hối hận, lấy từ ba lô ra một túi cứu thương y hệt, mặt mày ủ rũ: "Ban đầu tôi còn định mang theo một cái hộp y tế cỡ to giống kiểu bác sĩ khám bệnh tận nhà cơ, nhưng tổ đạo diễn nói túi cứu thương phải đúng kích thước quy định, chỉ cho tôi cái túi nhỏ xíu này. Tôi còn chọn tới chọn lui mãi đó."

Cô ta ngồi bệt xuống đất, ôm ba lô mà thở dài não nề: "Hồi trước tôi có xem mùa trước, nhớ rõ Kha Nghĩa ca bị thương rồi mới gặp Tiểu Ngư. Thế nên lần này tôi quyết định mang túi cứu thương. Hai món còn lại thì một cái là lều giống của mấy anh chị năm ngoái, còn cái nữa là bộ đồ vệ sinh cá nhân. Giờ tôi hối hận quá đi mất. Biết thế tôi đã không chọn túi cứu thương mà mang mấy món riêng biệt hơn. Đều do đạo diễn. Không cho thương lượng gì hết, uổng phí mất một slot vật phẩm."

Nói rồi, cô ta còn bĩu môi về phía camera, giận dỗi rõ ràng.

【 A a a a a Chu Chu dễ thương muốn xỉu luôn á!!! 】

【 Trời ơi lớn đầu rồi đừng có bán manh nữa được không vậy? 】

【 Tiểu Ngư từng làm nghề y, mang túi cứu thương là bình thường mà. Lần này đúng là Chu Chu suy nghĩ chưa thấu đáo 】

【 Chu Chu mới là tân binh, mong mọi người thông cảm với em ấy nha 】

【 Haha, một người suýt gây ra sự cố y tế còn không biết xấu hổ mà nhận là dân ngành y 】

【 Ơ kìa, chuyện cũ qua lâu rồi mà cứ nhắc đi nhắc lại hoài, fan còn không tha thì thật sự phiền ghê 】

【 Ai bảo người ta không biết ơn, còn kéo bè cô lập Từ Hướng Vãn nữa. Nếu cậu ta không tự biết mình sai chỗ nào, thì tụi này sẽ giúp cậu ta hiểu. 】

Làn đạn trên màn hình lập tức náo loạn, fan của từng nhà nhao nhao lao vào, tốc độ cuộn nhanh đến mức hoa cả mắt. Trong đám ồn ào ấy, có một dòng làn đạn nhẹ nhàng lướt qua như gió thoảng:

【 Trước giờ đều nghe nói Chúc Dư hành nghề y không giấy phép, nhưng chưa từng nói cố ý gây thương tích,, Luôn cảm thấy chuyện này hình như không đơn giản như vậy... 】

Chỉ là dòng chữ này trôi qua lặng lẽ giữa hàng ngàn bình luận, quá bé nhỏ, quá yếu ớt để tạo nên tiếng vang.

"Không sao đâu." Chúc Dư lên tiếng an ủi Chu Chu. "Cái túi nhỏ này tuy nhìn vậy chứ đựng được cũng khá nhiều đấy. Mà có thừa thuốc còn hơn là thiếu, huống hồ những thứ trong túi của tôi và của cô chưa chắc đã giống nhau."