Chương 29. Đăng đảo

Chúc Dư không vùng vẫy cũng không phản kháng, cậu biết người phía sau là ai. Vì thế, sau khi vào phòng, cậu chỉ xoay người lại, rầu rĩ nói một câu: "Muốn làm gì?"

"Giận à?" Tuy là một câu hỏi, nhưng Tống Tri Nghiên lại dùng giọng điệu khẳng định.

Chúc Dư mím môi, không trả lời.

Tống Tri Nghiên không nhịn được mà bật cười.

Người này tâm tư giống như một tờ giấy trắng, rõ ràng đến mức như thể viết thẳng lên mặt cũng được.

"Tôi là nhà đầu tư, không phải người lập kế hoạch chương trình. Sau sự cố ở kỳ trước, tổ chương trình đã tiến hành chỉnh đốn và cải cách, toàn bộ thí sinh nghệ sĩ được mời lại từ đầu." Tống Tri Nghiên dừng một chút, hơi cúi đầu, nghiêm túc nhìn Chúc Dư:
"Thời gian đó tôi đang nghỉ phép, cho nên tôi hoàn toàn không biết tổ chương trình mời ai mới, càng không biết Từ Hướng Vãn sẽ tham gia kỳ này."

Chúc Dư nghiêng đầu nghĩ nghĩ, hình như... đúng là mấy ngày nay ở trong thôn chưa thấy Tống Tri Nghiên bận gì liên quan đến công việc thật.

"Vậy tại sao anh lại xuất hiện ở đây? Cũng là với tư cách thí sinh?"

"Ha." Tống Tri Nghiên bật cười lạnh, liếc Chúc Dư một cái: "Vậy phải hỏi lại ai là người nói sẽ giúp tôi điều dưỡng thân thể, rồi cuối cùng lại chạy đi tham gia chương trình?"

Chúc Dư nhăn mặt: "Sao lại nhắc chuyện cũ, không mang theo chuyện cũ chứ..."

"Không phải nhắc lại chuyện cũ. Trước đó bác sĩ đã khuyên tôi rời khỏi thành phố để nghỉ ngơi một thời gian. Ban đầu tôi tính ở chỗ cậu mười ngày nửa tháng, nhưng cậu lại tham gia chương trình. Tôi không muốn quay về làm việc, cũng không muốn đi đâu chơi cả. Cho nên..." Tống Tri Nghiên nhún vai: "Dứt khoát đi cùng cậu tới đây tham gia chương trình. Coi như đang nghỉ phép. Sinh tồn nơi hoang dã, cũng tính là rời xa thành phố rồi."

Chúc Dư sờ sờ mũi, cảm thấy mình hơi đuối lý. Nhưng rồi lại không đồng tình, cau mày nói: "Nhưng đây dù sao cũng không phải nghỉ ngơi thật sự. Sinh tồn nơi hoang dã, nghĩa là ăn uống không điều độ, không biết bữa sau sẽ có gì, nấu chín hay sống. Vậy còn sức khỏe của anh?"

"Thân thể tôi cũng chưa đến mức tệ như vậy." ánh mắt Tống Tri Nghiên lóe lên một tia bực dọc, nhưng rất nhanh biến mất. Ngữ điệu vẫn nhàn nhạt như trêu chọc: "Nếu luôn băn khoăn nhiều như vậy, chẳng phải là quá vô vị sao?"

Chúc Dư hơi sững sờ.

Tống Tri Nghiên che giấu cảm xúc rất tốt, đến mức cậu không tìm ra được bất cứ bằng chứng nào. Nhưng trực giác lại mách bảo rằng Tống Tri Nghiên không vui.

"Cậu nói rất đúng."

Tống Tri Nghiên đang có chút hoang mang trong lòng, chợt nghe thấy Chúc Dư cười nói bốn chữ đó. Anh cúi đầu nhìn xuống, thấy Chúc Dư cong mắt cười, vỗ vỗ ngực mình: "Dù sao, còn có tôi bồi anh."

Tống Tri Nghiên khẽ hít một hơi, trầm mặc một lúc rồi đưa tay xoa nhẹ đầu Chúc Dư đang rối bù: "Vậy... dựa vào cậu."

Trong phòng livestream, hàng chục vạn người điên cuồng spam bình luận khi cánh cửa kia bị đóng lại:

【 Sao vậy? Sao vẫn chưa mở cửa? 】