Chương 107. Chúng tôi cần cậu hỗ trợ.

Tống Tri Nghiên và Chúc Dư cùng ngồi ở hàng ghế sau xe Lâm Khiêm, ba người cùng nhau chạy về hướng nhà họ Lâm.

Tiếng cạch cửa xe khép lại vừa vang lên, trong đầu Tống Tri Nghiên liền dồn dập hiện ra vô số suy nghĩ:

"Mùng Một Tết vừa rạng sáng đã sang nhà bạn trai có phải quá đường đột không?"

"Với tình hình nhà mình như vậy, ba mẹ Tiểu Ngư có để ý không?"

"Vội vàng chạy qua, ngay cả quà cũng chưa chuẩn bị có quá thất lễ không?"

......

Trong chớp mắt, hàng ghế xe vốn mềm mại bỗng trở nên cứng còn hơn ghế inox toa tàu, khiến anh ngồi cũng không yên.

"Tôi..."

Vừa mới thốt được một chữ, Chúc Dư đã quăng sang một ánh mắt: "Chỉ có hai lựa chọn. Một là anh theo em về nhà. Hai là em theo anh về nhà. Tự anh chọn."

Trên ghế lái, Lâm Khiêm liếc qua gương chiếu hậu, nhìn Tống Tri Nghiên một cái: "Tôi cảnh cáo trước nè. Tết nhất mà còn khiến em tôi chạy khỏi nhà, thì hậu quả cậu tự biết. Còn nữa, căn hộ của cậu ở trung tâm á, cậu đoán xem bọn họ có đuổi theo tới đó không?"

Tống Tri Nghiên cười khổ một tiếng: "Hình như tôi không có đường lui."

"An tâm đi." Lâm Khiêm nhấn ga, xe rẽ về hướng tây: "Nhà tôi không phải hang hùm đầm rồng đâu, không ăn thịt cậu."

Trong xe không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường bên ngoài hắt từng vệt loang loáng qua cửa kính. Nhờ ánh sáng chập chờn ấy, Chúc Dư nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, chỉ cảm thấy tim đều mềm nhũn.

Tống Tri Nghiên lúc này không còn vẻ bình tĩnh trầm ổn thường ngày, cũng chẳng có khí thế sắc bén chỉ tay là quyết. Cơn đau ban nãy khiến anh kiệt sức, đôi mắt khép lại, thân mình dựa vào lưng ghế mềm đến mức như không còn góc cạnh nào. Nhất là tiếng cười khổ lúc nãy, yếu ớt đến như thể đã không còn gì níu giữ, chỉ có thể để dòng nước trôi cuốn mình đi...

Chúc Dư mím môi, nắm thật chặt tay anh: "Nếu anh không muốn đi, vậy không đi."

Lâm Khiêm nghe vậy liền liếc qua gương chiếu hậu, môi khẽ mở như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Chỉ có một tiếng thở dài thật nhẹ, rồi y tiếp tục tập trung lái xe.

Tống Tri Nghiên cũng mở mắt, kinh ngạc nhìn sang Chúc Dư.

"Chúng ta không nhất định phải về nhà em." Chúc Dư nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy. "Cũng không nhất định phải tới nhà anh. Muốn thì chúng ta đặt khách sạn ở. Nếu lo họ tìm đến, vậy đi chỗ khác du lịch. Hoặc không thì về thẳng Trường Nhạc thôn, mấy ngày nữa vốn cũng định về thăm Tết, giờ đi sớm một chút cũng chẳng có gì không được. Anh có rất nhiều lựa chọn."

Một cơn cay xè từ cổ họng lan lên sống mũi, Tống Tri Nghiên khẽ run giọng: "Nhưng đây là cái Tết Âm Lịch đầu tiên của em với cha mẹ em."

"Chúng ta đã cùng nhau đón giao thừa rồi." Chúc Dư nắm tay hắn chặt hơn: "Với lại, về sau chúng ta còn rất nhiều cái Tết Âm Lịch nữa."