Chương 106. Cùng em về nhà đi
Lục Chiêu Viễn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chỉ là trong nháy mắt, hai người thân thiết nhất với hắn lại đột nhiên cãi vã kịch liệt, từng câu một lật tung quá khứ, tàn nhẫn bóc ra từng mảng sẹo đã khô, phơi bày những vết thương máu chảy đầm đìa.
Người ta vẫn nói càng hiểu rõ nhau, càng biết đao nên đâm vào nơi nào là đau nhất. Lục Chiêu Viễn nhìn người mẹ quỳ dưới đất khóc đến không còn sức, bỗng nhiên vô cùng thấm thía câu nói đó.
Vậy... còn anh trai thì sao?
Trong suốt cuộc cãi vã, giọng Tống Tri Nghiên vẫn bình tĩnh đến lạ, gần như chưa từng cao giọng. Anh thật sự bình tĩnh như vẻ anh thể hiện sao?
Lục Chiêu Viễn bất an, luống cuống nhìn sang phụ thân cầu cứu. Đổi lại là cái gật đầu trầm tĩnh của Lục Thường Hoài: "Ta ở lại với mẹ con. Con mau đi tìm anh, khuyên người về."
Lục Chiêu Viễn được phân phó, lòng liền ổn định lại. Hắn quay người chạy thẳng ra cửa, sợ chỉ chậm một nhịp thôi là không đuổi kịp bước chân của Tống Tri Nghiên. May mắn thay, hắn đuổi được.
Tống Tri Nghiên đang đứng trong sân.
Vì vốn định ăn xong là rời đi nên anh không đưa xe vào gara, chỉ đỗ ở vị trí bên sân. Lúc này, anh đứng cạnh xe, một tay chống lên cửa, thân mình hơi khom xuống. Phải qua một lúc lâu, anh mới chậm rãi thở ra, đứng thẳng dậy mở cửa xe.
Vừa định ngồi vào. Phía sau vang lên một tiếng gọi:
"Anh trai."
Động tác của Tống Tri Nghiên khựng lại. Hắn do dự một chút rồi vẫn quay người nhìn Lục Chiêu Viễn đang chạy tới.
Lục Chiêu Viễn bước nhanh đến gần, cách Tống Tri Nghiên mấy bước thì chậm dần, ngừng lại.
Hắn vốn nên xông lên, lao thẳng tới túm chặt lấy người, nói thế nào cũng không buông tay, trước cứ giữ lại rồi tính cách khuyên sau. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt hắn giao với ánh mắt Tống Tri Nghiên, tất cả ý định đều tan biến.
Hắn biết. Tống Tri Nghiên đã quá mệt mỏi.
"Anh trai..." Lục Chiêu Viễn run giọng: "Anh... Anh còn sẽ trở về chứ?"
Tống Tri Nghiên nhìn lướt qua hắn, rồi lại nhìn căn nhà phía sau lưng hắn. Rất lâu sau, anh mới một lần nữa thu ánh mắt về trên người Lục Chiêu Viễn.
"Xin lỗi vì quấy rầy Tết của các người. Chuyện hôm nay, chỉ là bế tắc giữa tôi và bà ấy từ rất lâu trước. Không liên quan đến cậu." Tống Tri Nghiên khẽ ngừng một nhịp, giọng nhỏ đi: "Ít nhất đối với cậu, bà ấy vẫn còn xem như đủ tư cách làm mẹ."
"Còn tôi, chung quy chỉ là người ngoài. Đừng giữ tôi. Vào đi."
Anh xoay người, ngồi vào xe. Từ lúc đóng cửa, cài dây an toàn, khởi động xe rồi lái đi, anh không nhìn Lục Chiêu Viễn thêm một lần nào nữa.
"Anh trai!!!"
Biết rõ Tống Tri Nghiên sẽ không đáp lại, Lục Chiêu Viễn vẫn hô theo, còn chạy thêm mấy bước. Hắn chỉ cảm thấy nếu lần này không gọi, về sau thật sự sẽ không còn cơ hội.