Chương 35. Không khí nhẹ nhàng hơi ám muội.

Đáng lẽ ba giờ sáng phải đổi ca gác, nhưng sau một hồi xáo trộn, ai nấy đều chưa ngủ được ngon. Chúc Dư và Tống Tri Nghiên liền dời thời gian trễ hơn. Thế mà chưa đến bốn giờ, Trình Mộ Thanh đã tỉnh, tự giác đi thay ca.

Đợi tới sáu giờ sáng, trời hoàn toàn sáng hẳn, mọi người mới lần lượt vào trướng nghỉ ngơi thêm một chút.

Sáng nay, ai cũng dậy muộn.

Chúc Dư từ trong mơ màng tỉnh lại. Mắt chưa mở, cánh tay đã vươn lên qua đỉnh đầu, chậm rãi duỗi người, lăn qua một vòng, sau đó mới hé mắt.

Cái nhìn đầu tiên liền thấy Tống Tri Nghiên đang ngủ say trên chiếc giường gỗ đối diện.

Không gian nhà gỗ nhỏ hẹp, hai chiếc giường kê sát nhau. Chỉ cần ngồi dậy là có thể chạm chân. Giờ phút này, Chúc Dư cảm giác nếu mình đưa tay ra, cậu sẽ chạm tới ngay gương mặt nghiêng đối diện.

Thân hình cao lớn của Tống Tri Nghiên nằm trên chiếc giường nhỏ trông có chút gò bó, dù đã cuộn người vẫn không tránh được đôi chân dài lộ ra ngoài. Anh lấy ba lô làm gối, có lẽ vì gập ghềnh thô ráp nên giữa mày vẫn nhíu lại, hàng mi dày và dài khẽ run, giấc ngủ dường như chẳng an ổn chút nào.

Trong đầu Chúc Dư bỗng bật ra một chữ: thương.

"Nhìn vui lắm sao?" Hàng mi khẽ run, đôi con ngươi đen nhánh bỗng mở ra, làm Chúc Dư giật mình.

Cậu vội xoay người nằm thẳng, chối quanh: "Nhìn, nhìn cái gì? Tôi mới tỉnh thôi, đang duỗi lưng ấy. Buổi sáng phải dậy sớm, nằm giường vươn vai, xong xoa bụng một chút, ngày nào tôi cũng làm thế, rất có lợi cho sức khỏe."

Ngừng một nhịp, cậu  lại nghiêm túc quay sang: "Tôi dạy anh nhé."

"......"

Tống Tri Nghiên nào ngờ có ngày chính mình nằm trên chiếc giường gỗ thô kệch, đi theo Chúc Dư xoa bụng dưỡng sinh... mà chân vẫn còn thò ra ngoài giường.

Khỏe mạnh, dưỡng sinh, tất cả đều tốt chỉ là không hợp với hình tượng chút nào.

Làm xong một bộ động tác tiên nhân xoa bụng, hai người mới rời giường, bước ra ngoài nhà gỗ. Doanh địa vẫn im ắng, đa số còn ngủ trong lều, chỉ có tổ quay phim đã dậy từ sớm.

Chúc Dư xách theo con ô sao xà bắt được tối qua, nhặt vài cục than củi còn sót, dẫn Tống Tri Nghiên ra bờ suối rửa mặt.

"Này, cắn cái này đi." Chúc Dư đưa anh một nhánh tùng nhỏ, rồi tự mình nghiền nát than củi trên tảng đá, ý bảo bôi vào răng.

Tống Tri Nghiên học theo, bôi than lên răng rồi dùng nhánh tùng làm bàn chải đánh răng. Hai người đối mặt, thấy đối phương cả miệng đen sì, liền bật cười thành tiếng.

Đánh sạch sẽ từng kẽ răng xong, Chúc Dư súc miệng, tiện thể rửa mặt. Nước suối vỗ vào tóc mái, đọng thành bọt li ti lăn xuống trán.

Quay đầu lại, cậu thấy Tống Tri Nghiên đang cúi người hắt nước lên mặt. Dòng nước chảy dọc theo gương mặt sáng bóng, trượt qua sống mũi thẳng tắp rồi rơi xuống cằm, cuối cùng xoạch một tiếng rơi vào suối.