Chương 4: Tôi, đều là của tôi

Giữa khu rừng yên tĩnh, hoang vu và vắng vẻ, âm thanh bất chợt vang lên càng khiến người ta chú ý hơn bao giờ hết.

Kha Nghĩa giật mình đầu tiên, lập tức nhào về phía Chúc Dư, run rẩy ôm chặt lấy cậu, một tay còn không quên che chắn bát mì của mình: "Cái... cái tiếng gì vậy? Không phải là có sói hay hổ gì đấy chứ?"

Chúc Dư bị hắn đâm vào lảo đảo một cái, nước mì và sợi mì trong bát cũng suýt nữa văng ra ngoài. Cũng may cậu phản ứng nhanh, xoay cổ tay một cái, khéo léo giữ lại được canh và mì, không để rơi vãi.

Nhìn thấy bát mì vẫn còn nguyên vẹn, Chúc Dư thở phào nhẹ nhõm.

Chúc Dư phồng má, nhai nốt đám mì trong miệng rồi đưa bát cho Kha Nghĩa, sau đó nhặt cái cuốc nhỏ dùng hái thuốc lên: "Để tôi đi xem thử, chắc là mấy con nai hoặc hoẵng gì đó thôi, tụi nó đôi khi cũng mò đến kiếm ăn."

Nói thì nói vậy, nhưng thực ra chỉ để trấn an Kha Nghĩa mà thôi.

Nai hay hoẵng thỉnh thoảng có đến tìm thức ăn, nhưng thường chỉ xảy ra vào mùa đông, khi thức ăn khan hiếm. Bây giờ đang là cuối thu, cây cối tươi tốt, thức ăn nhiều, chúng đâu cần vất vả đến gần người. Huống hồ quanh đây còn có ánh lửa, động vật hoang dã càng tránh xa, chẳng dại gì mà mò lại gần.

Vậy thì tiếng động rõ ràng ban nãy, rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ là...

Đang suy nghĩ, một bóng người từ sau gốc cây lớn gần đó bước ra. Ánh trăng rọi xuống không đủ sáng, chỉ thấy thân hình cao lớn, đứng thẳng tắp, bờ vai rộng rắn rỏi...

"Ai phía trước vậy?"

"Ai đang ở đó?"

Hai giọng nói vang lên gần như cùng lúc. Cả hai bên đều thoáng sững người, sau đó mới nhận ra, có lẽ là những tuyển thủ khác trong chương trình cũng mò đến.

Quả nhiên, sau một tràng sột soạt sột soạt, người nọ vòng qua gốc cây tiến lại gần, phía sau còn có một cameraman theo sau ghi hình.

"Chu Tề Binh?"

Nghe thấy tiếng gọi, Chúc Dư quay đầu lại thì thấy Kha Nghĩa đã đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào người đang tiến đến. Ánh lửa chiếu lên gương mặt hắn khiến sắc mặt trở nên u ám, rõ ràng là không vui chút nào.

Trong đầu Chúc Dư nhanh chóng kết nối mọi chuyện và lập tức hiểu ra.

Chắc hẳn đây là người cộng sự ban đầu của Kha Nghĩa. Nhưng hiện tại vẫn còn đang quay, trong giới giải trí, thể diện là trên hết, dù có mâu thuẫn gì đi nữa, ném sắc mặt như vậy trước ống kính là kiểu gì cũng bị ném đá.

Một ký ức lướt nhanh qua đầu Chúc Dư, khiến cậu rùng mình, vội lùi lại hai bước, chắn giữa Kha Nghĩa và ống kính để khuất khỏi tầm máy quay. Ở góc mà camera không lia đến, cậu âm thầm vươn tay kéo nhẹ tay Kha Nghĩa, muốn nhắc nhở hắn giữ bình tĩnh.

Chỉ là vì tình huống quá gấp, lực tay hắn không kiểm soát tốt, kết quả..."Bốp!"

Một tiếng vỗ rõ mồn một vang lên, kèm theo đó là tiếng Kha Nghĩa kêu "A đau!" đầy ai oán, nước mắt rưng rưng nhìn Chúc Dư đầy uất ức.