Chương 74. Tiểu Ngư, em sẽ là người hạnh phúc nhất...
Chúc Dư ở phòng ngủ tầng hai, gian phòng hướng tốt nhất.
Phòng ngủ rất lớn, cả căn mang phong cách gỗ thô ấm áp. Ánh mặt trời từ ban công chiếu vào, xuyên qua cửa sổ sát đất rồi dừng trên mép giường, khiến bộ ga vàng nhạt trên giường lại càng thêm ấm. Ngay cả con gấu cao bằng người đặt ở đầu giường cũng trở nên đặc biệt bắt mắt, làm Chúc Dư không nhịn được đi lên xoa nhẹ một cái.
Đến gần mới thấy, ngoài ban công còn đặt một chiếc ghế bập bênh, trên phủ thảm lông màu trắng ngà. Bên cạnh là chiếc bàn trà tròn nhỏ có thể di chuyển. Chúc Dư bước đến ngồi lên ghế bập bênh, nhẹ nhàng lắc lư. Trong ánh nắng đông ấm áp, cậu thoải mái nheo mắt lại.
"Thế nào? Có thích không?"
Dù Chúc Dư đã biểu hiện quá rõ, Quý Nhã Ca vẫn không yên tâm. Bà khẩn trương tới mức chỉ cần cậu hơi lộ ra chút không vui, e là bà lập tức sửa lại cả căn phòng.
Chúc Dư vui vẻ gật đầu: "Thích. Đặc biệt là cái ghế bập bênh này, mùa đông phơi nắng ở đây đúng là quá thoải mái."
Quý Nhã Ca lập tức thở phào: "Thích là tốt rồi. Đi đường cả ngày chắc mệt lắm, con nghỉ ngơi đi, đến chiều mẹ lên gọi ăn cơm. Đúng rồi, đồ tắm rửa trong phòng tắm đều chuẩn bị sẵn, khăn lông cũng giặt sạch để sẵn rồi. Còn trong phòng thay đồ có áo tắm dài và đồ ngủ mới, con cứ yên tâm dùng..."
Nói đến đây, như nhớ ra chuyện gì, bà lại cuống quýt: "Hay là xuống ăn chút gì trước? Hoặc để mẹ dẫn con đi xem mấy chỗ khác?"
"Hả?" Chúc Dư nghiêng đầu, hơi khó hiểu, nhưng thấy vẻ mặt lo lắng bất an của Quý Nhã Ca, cậu đành nuốt thắc mắc xuống, gật đầu: "Con sao cũng được... Mẹ thấy giờ con nên làm gì thì tốt hơn?"
Chúc Dư càng phối hợp, Quý Nhã Ca càng luống cuống: "Không, không phải... Chỉ là cái phòng thay đồ, phòng thay đồ..."
"Được rồi." Lâm Tư Thành vỗ vai vợ, dịu dàng trấn an: "Không sao đâu. Đâu phải thứ gì khó nhìn. Hơn nữa thu dọn đống đó cũng tốn nhiều công, để Tiểu Ngư nghỉ ngơi trước vẫn hơn."
Quý Nhã Ca đỏ mặt gật đầu.
"Vậy..." Chúc Dư chớp mắt: "Có chỗ nào, con không tiện xem à? Con ra ngoài chờ cũng được."
"Không có gì không tiện cả. Vốn dĩ đều là chuẩn bị cho con. Chỉ là nhiều thứ giờ con không dùng được nữa thôi." Lâm Tư Thành mở cửa phòng thay đồ: "Vào xem thử đi?"
Chúc Dư do dự một chút, nhìn nụ cười hiền hậu của Lâm Tư Thành, rồi lại nhìn gương mặt hơi ngượng ngùng của Quý Nhã Ca. Cuối cùng, dưới cái gật đầu động viên của Lâm Tư Thành, cậu bước vào.
Vừa vào liền sững người.
Vừa bước vào phòng thay đồ, Chúc Dư mới phát hiện diện tích nơi này lớn chẳng kém gì phòng ngủ, hơn nữa quần áo bên trong đã treo đầy, chỉnh tề và kín cả hai hàng tủ.
Phòng thay đồ vốn dĩ phải như vậy, nhưng Chúc Dư vẫn đứng sững hồi lâu mới nhấc chân, chậm rãi đi sâu vào. Cậu nhìn hai dãy tủ kéo dài hai bên, từ ngoài vào trong.
Từ cửa bước vào, tủ ngoài cùng là giày và các loại phụ kiện. Tiến vào thêm là áo khoác, vest, đồ thường ngày, đồ thể thao. Và trong cùng nhất là quần áo trẻ con, giống như đang đi dọc qua nửa đời của một con người.