Chương 102. Em là điều may mắn lớn nhất cuộc đời này của tôi.
Yến hội kết thúc, khách khứa lần lượt cáo từ ra về. Trương Húc Thanh trước khi đi còn cố ý nán lại trò chuyện thêm đôi câu với Chúc Dư. Tống Tri Nghiên đứng yên một bên lặng lẽ nghe, chỉ cảm thấy cảnh tượng này trông chẳng khác nào mấy kẻ buôn người đang dụ dỗ trẻ nhỏ.
Nhưng anh không ngắt lời, chỉ dịu dàng dõi theo đôi mắt đang sáng rực hứng thú của Chúc Dư.
Anh yêu Chúc Dư. Và tình yêu đó, tuyệt đối sẽ không trở thành lồng giam hay xiềng xích.
Điện thoại trong tay khẽ rung hai tiếng. Tống Tri Nghiên cúi đầu thoáng liếc qua, liền thấy một tin nhắn WeChat: {Chúng ta chuẩn bị về rồi. Hôm trước ở trung tâm thương mại thấy một cái cà vạt rất hợp với con nên mua, vẫn để trong xe chưa có dịp đưa. Con tiện lại đây lấy một chút không?}
Tống Tri Nghiên theo bản năng gõ ba chữ {Không cần} nhưng khi sắp gửi đi, bàn tay lại khựng lại. Anh trầm ngâm vài giây, sau đó xóa ba chữ ấy, đổi thành: {Chờ một lát.}
Anh nhìn Chúc Dư đang vui vẻ trò chuyện cùng Trương Húc Thanh, không nói gì, chỉ lặng lẽ xoay người bước ra ngoài sảnh yến hội.
Ngay khoảnh khắc anh rời đi, Chúc Dư cũng lặng lẽ liếc theo bóng lưng ấy, trong mắt hiện lên một tia lo lắng khó giấu.
Vừa đi đến cửa, Tống Tri Nghiên liền trông thấy Tống Mạn đang đứng cạnh xe, trên tay xách theo một cái túi. Bước chân anh hơi khựng lại, rồi chậm rãi tiến đến.
Tống Mạn mỉm cười, đưa túi cho anh: "Cầm đi, về nhà thử xem. Hẳn là hợp với bộ hôm nay của con."
Tống Tri Nghiên nhận lấy túi, khẽ nói lời cảm ơn.
Anh không rời đi ngay, cũng chẳng mở lời trước, chỉ lặng lẽ chờ. Anh biết Tống Mạn cố ý gọi anh ra đây, tuyệt đối không phải chỉ để đưa một cái cà vạt.
"Con..." Tống Mạn do dự nhìn anh một thoáng, rồi lại liếc vào xe, nơi Lục Thường Hoài đang ngồi chờ. Nhận được ánh mắt cổ vũ của ông, bà mới hít sâu, quay sang Tống Tri Nghiên: "Từ nhỏ con đã rất độc lập, bây giờ càng vậy. Nói thật, mẹ không có tư cách quản con quá nhiều... cũng chẳng quản nổi. Nếu con đã quyết định rồi, thì tìm lúc nào dẫn cậu ấy về ăn một bữa cơm đi. Hôm nay gặp gỡ vội vàng quá, cũng nên chính thức làm quen lại cho đúng."
Trong mắt Tống Tri Nghiên khẽ gợn sóng. Anh do dự nhìn Tống Mạn, mang theo chút không thể tin: "Ngài...đồng ý?"
Tống Mạn chỉ thở dài: "Đồng ý hay không, mẹ nói cũng chẳng quyết được mà."
Tống Tri Nghiên khẽ rũ mắt, mặc cho cách nói mơ hồ nhưng ngầm đồng ý ấy của Tống Mạn.
"Từ lần trước con giận bỏ đi, con liền không về nhà nữa, thậm chí ngay cả một cuộc điện thoại hay tin nhắn cũng không có... Là lần trước là mẹ sai, nhưng mẹ khi đó cũng là vì lo cho con mà. Chính con tự mở một công ty giải trí, hẳn là hiểu rõ nhất những lời đồn hay miệng lưỡi người đời đáng sợ đến mức nào, con..."
"Khụ khụ."
Trong xe vang lên một tiếng ho cố ý, cắt ngang cảm xúc của Tống Mạn khi bà càng nói càng kích động. Bà chớp mắt lấy lại bình tĩnh: "Tóm, tóm lại, mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho con. Con thông cảm cho mẹ một chút, đừng giận mẹ vì chuyện đó nữa."