Chương 62. Tôi nghi Tiểu Ngư mới là em...

Bên này Tống Tri Nghiên vừa tiếp nhận xong tin tức từ phía luật sư Chu Thắng gửi tới, thì lại nhận được một thông báo khác, công ty có một vị khách quý hiếm thấy đến, không hẹn trước nhưng nói rõ muốn gặp Tống tổng.

Nghe được cái tên kia, Tống Tri Nghiên cũng khá bất ngờ.

"Thật đúng là khách ít đến. Chẳng lẽ thương hiệu của Lâm tổng cũng tính toán tìm người phát ngôn?" Hắn vừa nói vừa đi đến bên sô pha. Lúc này mới chú ý đến thần sắc bất an của Lâm Khiêm, liền khẽ sửng sốt: "Sao vậy? Trông có vẻ tâm thần không yên."

Anh quay đầu phân phó bí thư: "Dọn cà phê đi, đổi cho Lâm tổng một ly mật ong nước ấm."

"Không cần, tôi không uống." Lâm Khiêm đi thẳng vào vấn đề: "Tôi đến là để hỏi chuyện."

Tống Tri Nghiên liếc nhìn y một cái, sau đó phất tay với bí thư.

Bí thư hơi hơi khom người, lùi lại hai bước rồi xoay người ra khỏi văn phòng, tiện tay đóng cửa lại.

"Nói đi, chuyện gì?"

"Là về Tiểu Ngư..." Như để nhấn mạnh, Lâm Khiêm lại trịnh trọng lặp lại: "Chính là Chúc Dư. Cậu hiểu về cậu ấy được bao nhiêu?"

Tống Tri Nghiên điều chỉnh tư thế ngồi, chân trái gác lên đùi phải, thân mình hơi nghiêng về sau, hai tay đan lại đặt trước người, đầu khẽ nghiêng: "Anh hỏi đến cậu ấy, để làm gì?"

Nhận ra sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu trở nên lạnh nhạt, cùng ánh mắt ẩn chứa sự cảnh giác của Tống Tri Nghiên, Lâm Khiêm biết mình đã chạm đến tâm lý phòng bị của đối phương.

Y đưa tay gãi gãi tóc, cuối cùng vẫn mở miệng: "Tôi nghi ngờ Tiểu Ngư mới thực sự là em ruột của tôi."

Đồng tử Tống Tri Nghiên hơi co lại, ngay sau đó chậm rãi mở to mắt nhìn: "Tiểu Ngư... là em anh?"

"Trước mắt chỉ là suy đoán, vì thế tôi mới đến tìm cậu, muốn có thêm chứng cứ chắc chắn hơn." Lâm Khiêm dừng lại một chút, rồi kể lại những chuyện vừa xảy ra trong nhà mấy ngày qua, cuối cùng bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, thở dài: "Nói thật, ngay cả bản thân tôi cũng thấy suy đoán này quá hoang đường. Thiên hạ nào có chuyện trùng hợp như vậy. Nhưng ngẫm lại, dường như đây mới là lời giải thích hợp lý nhất."

Tống Tri Nghiên nhấc tách cà phê trước mặt, thong thả uống một ngụm: "Đợi Tiểu Ngư trở về, làm giám định DNA chẳng phải là có thể làm rõ tất cả sao? Tôi có thể giúp cậu lấy trộm vài sợi tóc của cậu ấy làm mẫu."

Lâm Khiêm lắc đầu: "Không được. Như thế sẽ tốn quá nhiều thời gian. Bình thường giám định DNA mất năm đến bảy ngày, tôi bỏ thêm tiền mới rút ngắn còn ba ngày. Nếu chờ đến khi Tiểu Ngư trở về mới làm giám định, chắc chắn Từ Hướng Vãn sẽ biết. Một khi suy đoán của tôi sai, Từ Hướng Vãn mới thật sự là em tôi, vậy chẳng phải tôi lại vô tình làm tổn thương nó thêm một lần nữa sao?"

Ánh mắt y nghiêm túc, kiên định nhìn về phía Tống Tri Nghiên: "Tôi tuyệt đối không thể lại làm tổn thương em trai mình thêm nữa!"

Tống Tri Nghiên im lặng nhìn y thật sâu, sau đó cụp mắt xuống, trầm ngâm thật lâu.

Lâm Khiêm không thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Nhưng việc anh liên tục siết chặt các ngón tay cũng đã tiết lộ rõ ràng nội tâm chẳng hề bình tĩnh như bề ngoài.