Chương 72. Con đáng giá được nhiều tình thương...

Từ Hướng Vãn.

Nghe thấy cái tên ấy, Chúc Dư ngẩn người. Ngay sau đó liền nhớ lại lần gặp Từ Hướng Vãn trước trận thi đấu, theo bản năng đưa tay che đầu.

Thấy động tác của cậu, Quý Nhã Ca cũng hiểu cậu đã đoán được. Bà không nói gì thêm, chỉ đưa tay xoa nhẹ lên đầu Chúc Dư.

"Vậy... anh ta hiện tại thế nào rồi?" Chúc Dư do dự một lúc, mới hỏi.

Quý Nhã Ca lắc đầu: "Chúng ta đã báo cảnh sát... Mọi chuyện, cứ giao cho pháp luật xử lý."

Chúc Dư không khỏi tiếc nuối khẽ thở dài: "Kỳ thật lúc mới gặp, anh ta khá tốt... Chỉ có thể nói lòng người dễ đổi, giới giải trí lại quá phức tạp."

"Chuyện đã qua rồi, đừng nghĩ nhiều." Lâm Tư Thành an ủi: "Dù là vì lý do gì, con người cuối cùng cũng phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình."

Chúc Dư gật đầu: "Con hiểu. Nhưng mà..."

Cậu dừng lại, do dự một chút, rồi nghiêm túc nhìn về phía Quý Nhã Ca và Lâm Tư Thành: "Mặc kệ thế nào, vẫn nên làm một lần xét nghiệm ADN nữa. Dù sao trước đó cũng chỉ là suy luận."

Quý Nhã Ca lập tức căng thẳng.

Sao lại chỉ là suy luận được? Tóc là của Chúc Dư, theo dõi cũng chứng thực rồi, lời khai của Từ Hướng Vãn cũng trùng khớp, kết quả ADN đã ra, tất cả đều là chứng cứ mà.

Còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Tư Thành đã nhẹ nhàng vỗ tay bà, ra hiệu trấn an. Sau đó quay sang Chúc Dư, mỉm cười: "Cũng đúng. Trước đó con đều không trực tiếp tham gia. Thế này đi, dù sao khi trở về, con cũng phải đến cục cảnh sát làm bản ghi chép. Chúng ta liền nhờ bọn họ hỗ trợ làm luôn giám định ADN tư pháp, được không?"

Đối phương lập tức đồng ý, thậm chí còn đưa ra cách làm cụ thể như vậy khiến Chúc Dư chợt thấy hơi ngượng, chỉ có thể mím môi gật đầu nhẹ.

Khi máy bay đáp xuống thì đã là rạng sáng. Nhìn sắc trời vừa hửng, Chúc Dư định đề nghị đến khách sạn gần đó nghỉ ngơi một lát, nhưng lập tức bị mọi người kiên quyết từ chối.

"Trên máy bay cũng nghỉ rồi, không cần mất công ghé khách sạn. Hơn nữa sức khỏe ông lão quan trọng, sớm biết tình hình thì con cũng an tâm. Chúng ta cứ về thẳng thôn, về nhà rồi nghỉ."

Nghe Quý Nhã Ca nói vậy, lại nhìn mọi người tinh thần đều không tệ, Chúc Dư cũng không tiếp tục kiên trì, ngoan ngoãn lên xe cùng cả nhóm trở về thôn.

Đường vào thôn đã được sửa lại, chỉ là mấy ngày nay tuyết lớn. Nhìn lớp tuyết đọng dày đặc hai bên đường, Chúc Dư bắt đầu lo lắng, trong đầu nghĩ xem nên liên hệ xe ủi tuyết như thế nào. Cậu lấy điện thoại gọi cho chú Triệu, dù sao chú Triệu vừa là trưởng bối, lại là thôn trưởng, phương diện này chắc chắn quen đường hơn hắn nhiều.

Nhưng Chúc Dư vừa mở miệng được hai câu, đã nghe chú Triệu vui vẻ đáp: "Không sao đâu. Cứ về là được. Khoảng bao lâu nữa tới? Biết mọi người sắp về, hôm nay trong nhà bắt đầu giết heo làm Tết rồi. Về đến nơi là có thể ăn ngay đồ nóng hổi."