Chương 41. Nếu Tiểu Bảo còn ở, cũng nên...

Về chuyện bị báo danh tham gia 《Nam sinh nữ sinh về phía trước》, Chúc Dư tuy có hơi kinh ngạc và nghi hoặc, nhưng cũng không đến mức không thể tiếp nhận. Nhất là khi nghe nói trong thôn định đặt mua một cái tủ đông lớn để mọi người gửi đồ ăn, Chúc Dư lại càng thêm ủng hộ.

Trước kia, cậu vẫn luôn nghĩ tới chuyện mua một cái tủ đông, không chỉ để chứa đồ ăn mà còn có vài loại dược liệu cần bảo quản ở nhiệt độ thấp. Nhưng con đường nối thôn quá gập ghềnh khó đi, xe chở hàng căn bản không vào được, cho nên vẫn cứ bị gác lại. Bây giờ đường đang được tu sửa, quả thật có thể đặt mua một cái. Chỉ là...

"Vì sao nhất định phải tham gia 《Nam sinh nữ sinh về phía trước》, mua luôn một cái chẳng phải tốt sao, tôi có tiền mà."

"Trong mắt người già, thứ đồ to lớn thế này giá trị chẳng khác nào giá trên trời. Cho dù cậu bỏ tiền ra mua về, bọn họ cũng không dám dùng, sợ lỡ làm hỏng. Nhưng nếu là phần thưởng từ tiết mục thì lại khác, đó là của cho không, không tốn tiền."

Chúc Dư: "...Nhưng tôi còn phải ngồi máy bay đi tham gia tiết mục, chỉ riêng vé khứ hồi thôi cũng đủ mua một cái tủ đông rồi đó."

"Người già đâu biết mấy thứ này. Trong mắt họ, phần thưởng trong tiết mục là miễn phí."

Quá có lý, không cách nào phản bác...

"Giải đấu còn hơn một tuần nữa mới bắt đầu, chi bằng lần này cậu đừng về vội. Đường thôn còn chưa tu xong, đi về mất mấy ngày, vất vả chẳng để làm gì. Chú Triệu cũng nói, gần đây trong thôn không có việc gì quan trọng, không cần cậu lo. Vừa hay địa điểm thi đấu lại ở thành phố S, nơi tôi ở, lần này đổi vai, tôi làm chủ nhà, được chứ?"

Lý do quá đầy đủ, hầu như không thể từ chối. Chỉ là...

"Tôi cứ như vậy bị sắp đặt? Sao lại thấy có chỗ kỳ kỳ quái quái nhỉ?"

*

Cuối cùng, Chúc Dư vẫn theo Tống Tri Nghiên ngồi máy bay đến thành phố S.

Đáp xuống đất thì đúng giờ cao điểm buổi chiều, đường phố đủ loại xe chen chúc thành từng đoàn, nhích từng chút một. Khó khăn lắm mới đến được nhà Tống Tri Nghiên ở trung tâm thành phố, Chúc Dư nhịn không được cảm thán: "Xe sang mở đường, mà nhìn xe lăn điện vẫn rít ngang qua, thật khổ cho các ngươi rồi."

"Cho nên tôi mới chọn sống gần chỗ làm, giảm bớt thời gian di chuyển, cảm giác hạnh phúc cũng cao hơn. Nếu cậu thấy trung tâm thành phố quá ồn ào, tôi còn có căn hộ ở biệt thự Tây Sơn, chúng ta có thể dọn qua đó ở."

Chúc Dư ngáp một cái: "Khu này người nhiều, nhà cao tầng 36 lầu, mỗi tầng chỉ một hộ, lại có kính cách âm siêu tốt, nếu ở đây còn thấy ồn thì tôi hẳn có cái tai siêu thính, có khi xin luôn kỷ lục Guinness thế giới."

Tống Tri Nghiên bật cười, dẫn cậu đi về phòng dành cho khách: "Vậy cậu nghỉ ngơi sớm đi. Chiều nay tôi đã gọi bảo dì tới quét dọn, chăn gối đều thay mới, tủ quần áo có sẵn đồ ngủ, trong phòng vệ sinh cũng để đầy đủ đồ dùng cá nhân mới tinh, yên tâm mà dùng."

"Ôi, ông chủ Tống đúng là chu đáo quá xá."

Nói lời chúc ngủ ngon, nhìn Tống Tri Nghiên khép cửa rời đi, Chúc Dư chậm rãi dạo quanh căn phòng.