Chương 100. Cận đại biểu viện nghiên cứu địa chất mời tham...

Quý Nhã Ca đã nói không cần Chúc Dư đi xã giao, mà đúng là sự thật cũng như vậy.

Là chủ nhân của buổi tiệc, Chúc Dư đi theo Quý Nhã Ca, Lâm Tư Thành và Lâm Khiêm dẫn đầu bước vào đại sảnh yến hội. Chỉ một lát sau, chiếc Cullinan quen thuộc chậm rãi lái tới. Trong lúc Chúc Dư trông đến muốn mòn mắt, Tống Tri Nghiên mở cửa xe bước xuống.

Hôm nay anh mặc một bộ tây trang xám than trầm ổn và thanh nhã. Khoảnh khắc anh bước xuống xe, bờ vai rộng, eo thon, chân dài lập tức thu hút vô số ánh nhìn của khách khứa xung quanh.

Chúc Dư lập tức cong mắt, vẫy vẫy tay với anh.

Tống Tri Nghiên khẽ mỉm cười, sải bước đi tới. 

Đứng vững lại liền lập tức dời ánh mắt sang Lâm Tư Thành và Quý Nhã Ca: "Chú Lâm, dì Quý. Dù rằng xem như cháu đã theo dõi toàn hành trình Tiểu Ngư trở về, nhưng có câu này vẫn chưa kịp nói, hôm nay xin được bổ sung, chúc mừng hai người tìm lại được ái tử. Đây là chút tâm ý nhỏ coi như hạ lễ, mong hai người nhận cho."

Quý Nhã Ca nhận lấy lễ vật, mỉm cười nhìn Tống Tri Nghiên: "Phải là chúng ta cảm ơn con mới đúng. Cảm ơn con luôn ở bên cạnh Tiểu Ngư. Nói thật, chúng ta làm cha mẹ có đôi khi còn chẳng bằng được con. Hôm nay..."

Bà hơi ngừng một chút, ánh mắt càng thêm ôn hòa: "Có lẽ còn phải làm phiền con chút việc."

 Bà đưa lễ vật cho Lâm Khiêm cầm, rồi dắt lấy tay Chúc Dư, vỗ nhẹ: "Từ lúc biết hôm nay sẽ tổ chức yến hội, Tiểu Ngư liền bắt đầu lo lắng. Nó chưa từng trải qua trường hợp như vậy, khó tránh khỏi có chút không quen. Chúng ta còn phải tiếp khách, e là không thể lúc nào cũng trông chừng nó."

Bà quay đầu nhìn Tống Tri Nghiên, trong mắt ánh lên ý cười: "Cho nên nhờ con giúp một tay. Ngoài lúc khai tiệc cần lên sân khấu, còn lại thời gian làm phiền con dẫn nó đi cùng, đừng để nó một mình buồn chán. Được chứ?"

Chúc Dư ngẩng mắt lên, đối diện đúng ánh nhìn mang theo vài phần trêu chọc của Tống Tri Nghiên, mặt cậu lập tức đỏ bừng. Cậu vội vã túm lấy góc áo Quý Nhã Ca, lí nhí: "Mẹ, con đâu phải con nít, còn cần người ta dắt đi sao..."

"Con lần đầu tham gia loại yến hội thế này, lại còn là vai chính." Quý Nhã Ca nói: "Khó tránh sẽ có người đến chào hỏi. Bên cạnh con phải có người quen giới thiệu mới được. Hay là con muốn theo ba mẹ với anh?"

Chúc Dư bĩu môi: "Thôi khỏi, đi theo mọi người thì khỏi nghĩ tới chuyện nghỉ ngơi."

"Cái thằng nhỏ này." Quý Nhã Ca bật cười, yêu thương điểm nhẹ lên trán cậu, rồi khẽ gật đầu về phía đại sảnh: "Trước cùng Tiểu Tống vào đi. Bên này còn vài vị khách ba mẹ phải tiếp."

Chúc Dư do dự: "Con không cần ở lại chờ cùng mọi người sao?"

Lâm Tư Thành dịu giọng xoa đầu cậu: "Không cần, có ba với mẹ là được rồi. Nghe mẹ con, đi chơi đi."

Chúc Dư lại nhìn sang Lâm Khiêm, thấy y cũng gật đầu ra hiệu yên tâm, cậu liền nở một nụ cười tươi, kéo tay Tống Tri Nghiên dẫn đầu bước vào yến hội thính.

Yến hội thính rất rộng, chia làm hai khu. Một khu là nơi tiếp khách tự do, có trái cây, điểm tâm và chút rượu nhẹ để mọi người vừa ăn vừa trò chuyện. Khu còn lại là nơi đã bày sẵn bảy bàn tiệc, không nhiều người, nhưng ai nấy đều là nhân vật có tiếng trong ngành, hơn nữa đều có quan hệ thân thiết với Lâm gia.