Chương 109. Chúng tôi tới cứu người, không phải tới...
Chúc Dư chớp mắt mấy cái, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy cả đám người lao về phía mình. Cậu giật mình sợ đến mức lùi một bước, mơ hồ nhìn sang Trương Húc Thanh bên cạnh.
"Buổi sáng sớm như vậy, sao mọi người lại tụ tập ở đây?" Trương Húc Thanh lập tức bước lên trước, chắn Chúc Dư ra phía sau, phất tay với đám người: "Tôi hiểu tâm tình của mọi người, nhưng bây giờ chưa phải lúc vào núi. Về trước đi."
Một người đàn ông trung niên lập tức lớn giọng chất vấn: "Tại sao lại không vào núi được? Cái cậu phía sau không phải là chuyên gia cầu sinh các người bảo phải chờ sao? Người đã đến đây rồi còn chần chờ cái gì nữa? Mau vào núi đi."
Lời vừa dứt, xung quanh liền vang lên cả loạt tiếng phụ họa.
"Vì sao không thể vào?"
"Nhanh cứu người đi chứ."
Âm thanh mồm năm miệng mười quẩn quanh bên tai, lẫn cả tiếng khóc nghẹn khiến đầu óc Chúc Dư choáng váng.
Chúc Dư kéo nhẹ góc áo Trương Húc Thanh: "Trương giáo thụ, họ là ai vậy?"
"Là phụ huynh của ba học sinh kia." Trương Húc Thanh hơi nghiêng đầu lại gần, hạ thấp giọng: "Họ đến cũng là vì nóng ruột, nhưng chuyện cứu hộ không thể đốt cháy giai đoạn. Bọn họ cứ thúc ép đội cứu hộ vào núi. Tối qua đã đứng ngoài nhà dân đến tận mười hai giờ đêm, vất vả lắm tôi mới khuyên được họ về. Không ngờ sáng nay lại tới nữa..."
"Ông nói cái gì đó?" Người đàn ông trung niên đứng gần nhất nghe loáng thoáng câu nói, lập tức nổi nóng: "Chúng tôi muốn vào núi tìm con, nhưng các người không cho. Nói nào là không chuyên nghiệp, vào sẽ gây phiền toái, bắt chúng tôi đứng ngoài nhìn. Thế nhưng mấy người chuyên nghiệp các người cũng có đi đâu đâu. Lúc thì bảo trời mưa không thể vào, lúc lại bảo ban đêm không an toàn. Vậy ông nói thử xem trong một ngày có bao nhiêu tiếng đồng hồ là có thể vào núi hả?"
Hắn gần như gào lên, giọng khàn đặc vì tức giận: "Con các người thì các người không nóng, nhưng con chúng tôi thì chúng tôi nóng chứ. Tôi nói cho mấy người biết, con tôi là sinh viên trường 985, còn là học bổng thẳng tiến nghiên cứu. Nếu nó xảy ra chuyện gì, các người gánh nổi trách nhiệm không?"
"Đúng rồi. Mau vào núi."
"Các người không đi thì chúng tôi tự đi."
"Tôi đã liên hệ truyền thông rồi. Muốn đăng tin theo kiểu gì, các người tự xem mà làm."
Sắc mặt Chúc Dư từ nghi hoặc của người ngoài cuộc dần lạnh xuống, biến thành một sự phẫn nộ bình tĩnh đến mức đáng sợ. Môi cậu mím chặt thành một đường mảnh.
Cậu bước lên trước, đứng chắn trước người Trương Húc Thanh: "Vừa rồi là ai nói muốn tìm truyền thông?"
Một người đàn ông đeo kính lập tức đứng dậy. Hắn nhấc tay đẩy gọng kính trên sống mũi, cằm hất nhẹ, mang theo vài phần ngạo mạn: "Là tôi."
Hắn chậm rãi nói, giọng đầy tự tin của kẻ quen gây áp lực: "Tôi làm trong ngành tự truyền thông, cũng có chút quan hệ. Tin tôi đi, chỉ cần tôi muốn, 985 tài sinh vì nghiên cứu khoa học tiến vào núi sâu mất liên lạc, đội cứu hộ tắc trách chậm trễ, tin tức này trong vòng một ngày sẽ leo lên hot search trên tất cả các nền tảng lớn. Nếu các người không muốn nổi tiếng theo cách này, vậy bây giờ lập tức vào núi."