Chương 69. Tôi là ai?

Chúc Dư trên người còn chưa kịp tháo go-pro và micro.

Theo quy trình bình thường, nhân viên tổ chương trình sẽ thu thiết bị khi tuyển thủ đang nghỉ ngơi ăn uống. Trong thời gian này, livestream sẽ chuyển thành phần hậu thi đấu, nơi khán giả chúc mừng, tán gẫu. Vì vậy nên cảnh Tôn Hữu Tài vừa mở miệng đòi 100 vạn đã bị phát sóng nguyên xi ra ngoài.

Mà gia đình Tôn Hữu Tài thì hoàn toàn không biết go-pro là gì, cũng chẳng biết cái cục tròn lông xù trước ngực Chúc Dư là micro. Thế nên hắn không kiêng nể gì mà đe dọa: "100 vạn thôi mà! Cậu tuỳ tiện tham gia cái chương trình nào cũng kiếm được. Tôi bảo đảm, chỉ cần cậu đưa 100 vạn này, chúng ta coi như đường ai nấy đi. Chẳng lẽ cậu muốn sau này nổi tiếng rồi lại bị lan tin bất hiếu không nuôi bố mẹ?"

【 Chuyện gì xảy ra vậy?? 】

【 Mở miệng cái đòi 100 triệu? Tống tiền à?? 】

【Ông ta nói tiền dưỡng lão là ba của Chúc Dư thật sao??? 】

【 Trên đời làm gì có ba kiểu vậy, rõ ràng là du côn tống tiền.】

【 Cái túi rách kia đáng giá 100 vạn??? 】

【Xung quanh không có chị em ở gần sao? Nhào lên đi. Sao để ông ta khi dễ Tiểu Ngư như vậy.】

【 Bình tĩnh chút, người này với Tiểu Ngư quan hệ hình như không bình thường. Chờ xem thêm chút đã, kẻo lại làm Tiểu Ngư khó xử. 】

"Tôi không có 100 vạn." Chúc Dư lạnh lùng nói, giọng đều đều nhưng từng chữ nện thẳng mặt. "Tôi nói rồi, trước đây kiếm được bao nhiêu đều đưa về thôn để sửa đường và mua xe cứu thương. Bây giờ cùng lắm chỉ lấy ra được 40 triệu, nhiều hơn thì không có."

"Thì đi mượn. Cậu quen biết bao nhiêu minh tinh, đại lão như vậy, sao lại không mượn nổi 100 vạn." Nói đến đây, ánh mắt Tôn Hữu Tài theo bản năng lướt qua người đang đứng sau Chúc Dư, Tống Tri Nghiên. Hắn không dám nhìn lâu, chỉ liếc một cái rồi quay đầu lại, nhổ ra một câu đầy ám chỉ: "Tôi thấy vị này với cậu quan hệ cũng không tồi. Mở miệng một câu thôi, sao lại khó đến thế."

Một bên, Tôn Hàng nghe vậy liền cười khẩy, giọng nói đầy ý dâm tà: "Còn mượn gì nữa mà mượn. Môi chạm môi một cái, tiền không phải tự chui vào túi à? Không cần trả luôn."

Tống Tri Nghiên còn chưa kịp phản ứng, Chúc Dư đã bước lên một bước, động tác nhanh đến mức chỉ như một bóng. Cậu đẩy mạnh Tôn Hữu Tài sang bên, nắm chặt cổ áo Tôn Hàng kéo lại gần.

Đôi mắt hạnh vốn ôn hoà giờ đen sầm, chỉ còn lại lửa giận cháy bùng: "Miệng mày liệu mà sạch sẽ một chút."

"M–mày... mày làm gì!" Tôn Hàng hoảng loạn chụp lấy cổ tay Chúc Dư muốn bẻ ra, nhưng tay hắn không nhúc nhích dù chỉ nửa phân. "M–mày như vậy... tao hét đó. Đại minh tinh đánh người nha."

Chúc Dư bật cười, nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến người xung quanh dựng tóc gáy: "Hét đi. Tao đâu phải minh tinh cái quái gì. Không sợ mất mặt. Gọi hết người đến xem, xem rõ bộ mặt thật của nhà mày hôm nay."

"Chúc Dư. Mau buông con trai tao ra."

"Nhãi ranh, mày muốn tạo phản à. Buông tay mau."

Tôn Hữu Tài và Đổng Diễm Hồng xông lên, nhưng vừa kịp lao tới đã bị Hình Huy và Triệu Cương vốn đứng quan sát từ nãy, mỗi người một tay đè xuống, giữ chặt tại chỗ. Hai vợ chồng lúc này mới ý thức được, quan hệ của Chúc Dư mạnh hơn bọn họ tưởng rất nhiều.