Chương 18: Phúc tinh? Phúc tinh!
Những ai hiểu rõ Chúc Dư đều biết, cậu là một nhan khống chính hiệu.
Là tiểu sư đệ trong sư môn, gương mặt ngoan ngoãn, nụ cười ngọt ngào khiến người ta vừa nhìn đã muốn cưng chiều. Chính vì thế, cậu luôn được mọi người trong môn phái yêu thương. Cũng bởi vậy mà đôi khi cậu nghịch ngợm quá mức, nhỏ xíu đã chạy khắp sân không ai bắt được, như một chú khỉ con vậy. Nhưng chỉ cần thấy một người có ngoại hình xinh đẹp đứng đó, bất kể nam hay nữ,cậu lập tức ngoan ngoãn tiến đến, ngọt ngào gọi một tiếng Ca ca hay Tỷ tỷ.
Lớn lên rồi, tuy không còn thể hiện rõ ràng như trước, nhưng bản tính ấy vẫn không thay đổi. Cậu chỉ giấu kỹ hơn, đồng thời tiêu chuẩn cũng cao hơn rất nhiều. Vì vậy, khi Kha Nghĩa ngỏ ý muốn lập tổ đội, Chúc Dư lập tức đồng ý không chút do dự. Ngoài việc Kha Nghĩa là người thật thà, không có nhiều tâm cơ, còn bởi vì với tư cách idol, hình tượng của anh ta quả thật rất ưa nhìn.
Dĩ nhiên, chỉ có chính Chúc Dư mới biết rõ mình không chỉ là nhan khống. Giọng nói dễ nghe, ngón tay thon dài, vóc dáng cân đối, cậu đều thích cả.
Trước đây thường nghe các sư tỷ bàn tán về thanh khống, tay khống, hay bụng cơ khống, Chúc Dư từng nghiêm túc suy nghĩ rất lâu xem mình thuộc loại nào. Cuối cùng, cậu kết luận: mình chẳng thuộc kiểu nào cả chỉ đơn thuần là yêu thích những điều đẹp đẽ mà thôi.
Và hiện tại, giọng nói ấy... lại chạm đúng vào điểm yếu trong lòng cậu.
Lễ độ nhưng xa cách, lạnh nhạt mà lười biếng, rõ ràng đã hạ thấp thân phận mà nói chuyện, nhưng vẫn cao cao tại thượng, khiến người khác không dám thất lễ... Quan trọng nhất là rất dễ nghe! Còn dễ nghe hơn cả tiếng suối róc rách giữa núi rừng!
Chúc Dư tin chắc: nếu dùng giọng này làm chuông báo thức, thì đến suốt đời cậu cũng không thấy phiền tai!
Cậu chớp mắt mấy cái, nhẹ nhàng đáp lại: "Chào ngài, xin hỏi ngài là...?"
"Ta là nhà đầu tư của chương trình." Giọng nam bên kia điện thoại nói: "Vì thời gian có hạn nên tôi sẽ không vòng vo. Chúc tiên sinh, chương trình hiện đang gặp một số vấn đề. Hy vọng ngài có thể ra tay giúp đỡ. Dĩ nhiên, chúng tôi sẽ trả thù lao xứng đáng."
"Giúp đỡ?" Chúc Dư ngơ ngác: "Tuy tôi có thể đoán được rắc rối mà ngài nói là do tôi đã làm lộ mâu thuẫn giữa các tuyển thủ, và tôi cũng rất sẵn lòng hỗ trợ nhưng tôi có thể giúp gì được chứ?"
"Không phải do ngài gây ra." Giọng nói vẫn lãnh đạm, rõ ràng nhưng không chút trách móc: "Ác ý sẽ không vì bị che giấu mà biến mất. Nếu không xử lý kịp thời, vết thương chỉ càng lan rộng. Ngài quả thật có thể giúp được."
Người đó dừng một chút, rồi khẽ cười: "Ngài là bác sĩ mà."
Chúc Dư xấu hổ gãi gãi mặt. Tuy ở trong thôn cậu thường bị gọi là Tiểu đại phu hay thậm chí Tiểu thần y, nhưng chỉ một câu đơn giản Bác sĩ lại khiến cậu bất ngờ cảm thấy nóng bừng cả mặt.
Mà ở phía bên kia, Tống Tri Nghiên vẫn đang dõi theo phản ứng của Chúc Dư qua màn hình video. Khóe môi anh khẽ cong lên, lộ ra một tia ý cười.