Chương 38. Câm miệng đi
Bọn họ chỗ đứng vốn ở một góc sườn dốc có cây cối bụi gai che chắn, bình thường từ đây không dễ nhìn ra bờ biển. Nhưng giờ phút này, Chúc Dư cùng Tống Tri Nghiên lại rõ ràng xuyên qua khe hở rừng cây thấy được sóng triều cuồn cuộn.
Nước biển nghịch dòng, dâng tràn qua bãi cát, hung hăng ép thẳng về phía bọn họ.
"Lập tức rời đi!"
Hai người liếc mắt nhìn nhau, quyết đoán không chút do dự.
Trong phát sóng trực tiếp, tín hiệu bị bão tố làm cho lúc ngắt lúc nối, khán giả chỉ kịp thấy cảnh Chúc Dư đứng trước cửa nhà gỗ, tiếp đó hình ảnh chấn động tạp loạn, liền thấy cậu cùng Tống Tri Nghiên liều mình đẩy cửa lao ra ngoài giữa mưa gió.
【 Chuyện gì vậy?! 】
【 Hai người họ muốn làm gì? Nguy hiểm quá! 】
Âm thanh xuyên phá tiếng gió gào rú, truyền thẳng vào ống kính: "Mau. Toàn bộ ra ngoài. Chạy lên núi. Nước biển chảy ngược rồi!"
【Vãi. Tin mới nhất! Vùng biển gần đảo bọn họ vừa xảy ra động đất dưới đáy. 】
【 Trời ạ! Vậy bọn họ phải làm sao đây? Trực thăng hay tàu đều khó mà tới được lúc này! 】
【Động đất?! 】
【 Cấp độ không lớn, nhưng sóng biển dâng chính là do dư chấn gây ra. 】
【 Cầu trời đừng nghiêm trọng, đừng cuốn trôi cả hòn đảo... 】
【 Phù hộ! Phù hộ! 】
Trước lều lớn, vài nhiếp ảnh gia đầu tiên đã lao ra. Nghe Chúc Dư hét, bọn họ nhìn thoáng qua mặt biển cấp tốc dâng cao liền lập tức chia nhau hành động: có người thu dọn khẩn cấp trang bị, có người vội vàng tổ chức khách mời.
Chúc Dư hô xong liền lao đến gõ cửa nhà gỗ của Kha Nghĩa cùng Trình Mộ Thanh, gọi người ra ngoài. Sau đó lập tức quay đầu nhìn về phía lều của Từ Hướng Vãn. Thấy đã có nhiếp ảnh gia chạy tới đó báo động, cậu không dừng lại nữa mà tiếp tục thúc giục những người khác nhanh chóng gom đồ.
Lúc này, Tống Tri Nghiên đã vội vàng thu thập xong hành lý của hai người. Một tay xách hai ba lô, một tay cầm áo cứu sinh, anh trong đám đông nhanh chóng tìm được Chúc Dư, bước nhanh tới.
Anh vung ba lô ra sau vai, bàn tay to trực tiếp nắm cổ áo kéo Chúc Dư lại, tròng áo cứu sinh lên người cậu.
"Ngô..." Chúc Dư bất ngờ bị xoay một vòng, theo bản năng phối hợp động tác, miệng gấp gáp hỏi: "Áo cứu sinh? Còn anh thì sao?"
"Tôi cũng mặc ngay, nhiếp ảnh gia đã đi phát cho những người khác rồi." Tống Tri Nghiên vừa nói vừa cúi đầu siết chặt dây ở eo cho Chúc Dư, sau đó kéo thử một cái, xác định an toàn mới ném ba lô vào trong tay cậu. Tiếp đó anh nhặt lấy chiếc áo cứu sinh khác trên đất, động tác nhanh chóng mặc vào.
Vừa xuyên xong, anh đảo mắt nhìn bốn phía, trầm giọng: "Không còn kịp nữa. Tập hợp lại, lập tức chạy lên núi."
Hòn đảo này tuy không lớn nhưng địa hình chủ yếu là đồi núi, trong đó có hai ngọn khá cao. May mắn là chỗ mọi người đứng hiện giờ chính là dưới chân một trong hai ngọn núi ấy, việc cần làm lúc này là nhanh chóng men theo sườn núi đi lên cao hơn.