Chương 78. Trang bị có vấn đề?

Cạnh kỹ không biên giới, nhưng người tham gia thì luôn mang lập trường riêng. Việc các đội âm thầm kết bè kết cánh vốn chẳng hiếm gặp, lại cũng khó mà nói lý. Cách duy nhất để giải quyết, chính là tự mình mạnh lên, mạnh đến mức đủ sức thay đổi luật chơi, từ đó mới giành được sự công bằng trong khuôn khổ hiện tại.

Đám Chúc Dư cũng không oán trách quá nhiều. Sau khi thảo luận đơn giản, Chúc Dư, Hình Huy và Triệu Cương lập tức tập hợp rồi nhanh chóng chạy tới điểm xuất phát thi đấu.

Samuel có độ cao lớn, dễ gây phản ứng độ cao, vì vậy bọn họ cần tranh thủ thời gian thích nghi môi trường và khí hậu nơi đây càng sớm càng tốt.

Tình hình gấp rút, cũng may sau khi nhận được tin, Lâm Khiêm và Tống Tri Nghiên đã lập tức gửi tới toàn bộ trang bị tốt nhất có thể dùng, để ba người Chúc Dư chọn lựa, giúp họ tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Núi tuyết Samuel cao 6.753 mét, hành trình leo lên chênh lệch hơn 4.300 mét. Từ rừng rậm, lòng chảo, đồng cỏ đến sườn núi đá vụn, sông băng, dốc tuyết, thứ gì cũng có. Nhưng tương ứng với đó, nơi này cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm. Không nói đến phản ứng độ cao và hạ thân nhiệt, chỉ cần một khe băng nhỏ cũng có thể trở thành trí mạng. Vì vậy trang bị càng đặc biệt quan trọng. Nhưng theo quy tắc, mỗi người vẫn chỉ được mang theo ba món trang bị.

"Tuyết sơn khác với các khu vực hoang dã khác, chênh lệch độ cao lớn, thời tiết thất thường, trên đường leo thường xuyên phải thay quần áo và dụng cụ." Triệu Cương giải thích. "Cho nên quy tắc cũng có chút thay đổi. Quan trọng nhất là ngoài ba món trang bị mang theo khi vào núi, chúng ta còn có thể chọn thêm vài món (trừ đồ ăn) gửi cho ban tổ chức, để ban tổ chức giấu ở gần tuyết tuyến. Chỉ cần tìm được, đối với chúng ta mà nói xem như thắng một nửa."

"Nhưng..." Chúc Dư do dự: "Giấu ở gần tuyết tuyến nghĩa là các đội khác cũng có thể tìm được vật tư của chúng ta, đúng không?"

Triệu Cương gật đầu: "Đúng. Nếu bị đội khác lấy trước, chúng ta chỉ có thể dựa vào tiếp tế thả dù."

Hắn dừng lại, nhìn Chúc Dư và Hình Huy, giọng chậm mà nghiêm túc: "Gần như đội nào không tìm được vật tư đều rất khó hoàn thành toàn bộ hành trình. Trong sáu mùa giải trước, cộng cả khu vực và quốc tế, tuyết sơn chỉ được dùng làm sân thi đấu hai lần. Ở hai lần đó, chỉ cần đội nào hoàn thành toàn trình đều lọt vào top 3. Đặc biệt lần đầu tiên, chỉ có một đội duy nhất đi hết được cả hành trình."

Chúc Dư và Hình Huy đều trầm xuống, áp lực không nhỏ.

Một lúc lâu sau, Chúc Dư cất tiếng phá vỡ không khí nặng nề: "Vậy còn việc đối kháng giữa các đội? Chẳng lẽ quy ước trước giờ lại biến mất?"

"Không." Triệu Cương lắc đầu. "Chỉ là phần đối kháng kết thúc trước tuyết tuyến. Qua đã tuyết tuyến, đối thủ duy nhất chỉ còn là ngọn núi."

"Thông thường mọi người sẽ đóng quân 1–2 ngày trước tuyết tuyến để thích nghi khí hậu và áp suất. Cũng trong khoảng thời gian đó, các đội sẽ tranh nhau đoạt túi tiếp tế thả dù, bởi vì trang bị gửi cho ban tổ chức không được chứa đồ ăn. Lương khô, thanh năng lượng đều phải dựa vào những túi tiếp tế ấy, và đây cũng là lúc tranh đoạt giữa các đội kịch liệt nhất."