Chương 47. Tôi cự tuyệt hiệp hội bên ngoài, người gia nhập.
Như đã quyết định chủ ý dành một buổi tối để thuyết phục, Nhiễm Phi Bằng đi theo Chúc Dư, đi quanh bên cạnh, chuẩn bị dùng lý lẽ và tình cảm để dụ dỗ, nhằm thuyết phục cậu.
"Thi đấu này thực sự có mức độ nguy hiểm nhất định, nhưng ban tổ chức sẽ bảo đảm hậu cần đầy đủ. Sáu kỳ thi đấu trước chưa từng xảy ra sự cố nghiêm trọng, cậu hoàn toàn không cần lo."
"Tôi không lo, vì tôi không tham gia."
"Tuy rằng thi đấu này quy mô nhỏ, nhưng nói gì đi nữa cũng là quốc tế thi đấu. Cậu chẳng nghĩ rằng ở quốc tế, nếu chiến thắng, sẽ lộng lẫy nổi tiếng sao?"
"Không nghĩ."
"Đoàn thắng cuối cùng có thể đạt được 50 vạn USD. Cậu chỉ cần dọn về thành phố, sống những ngày thuận lợi. Nếu cậu chỉ nghĩ ở tiểu sơn thôn này, đời còn lại sẽ cơm áo vô ưu thôi."
Chúc Dư ngừng tay động tác xoay người, Nhiễm Phi Bằng lập tức lộ vẻ kinh hỉ: "Cậu đáp ứng..."
"Trứng muốn làm toàn thục hay trứng lòng đào?"
Nhiễm Phi Bằng: "......"
Chúc Dư lấy ra hai quả trứng, hướng Nhiễm Phi Bằng nhẹ nhướng mày, ý hỏi chọn quả nào.
"... Trứng lòng đào."
Được đáp án, Chúc Dư trơn tru đánh trứng, đổ vào chảo dầu, lòng trắng nhanh chóng chuyển màu trắng, mép trứng hơi vàng, tạo thành một thái dương trứng bất quy tắc nhưng rất đẹp.
Cậu vớt trứng ra chén, rồi cho trứng còn lại vào nước sôi, tư lạp một tiếng, canh biến thành màu trắng ngà đậm đà.
Động tác của Chúc Dư nhanh nhẹn, quen thuộc như đã nấu nhiều lần, mắt nhắm cũng có thể ướp đúng lượng gia vị. Không lâu sau, hai chén thái dương trứng cùng rau xanh trộn bột được bày ra bàn
Nhiễm Phi Bằng hút một ngụm mì, thốt lên: "Hương vị không tồi, sao thật sự không suy nghĩ lại chút sao?"
Chúc Dư liếc hắn một cái, nuốt xuống, đang định từ chối, thì di động đột nhiên nhảy ra tin nhắn WeChat. Hắn vừa mở ra, là Đổng Diễm Hồng.
Liệu bùa bình an đã được tìm ra nhanh như vậy? Cậu không tin rằng việc lấy ra 40 vạn từ Đổng Diễm Hồng trước đó đã khiến bùa bình an lộ diện, dù chỉ là một chút dấu hiệu.
Chính như hắn sở liệu, Đổng Diễm Hồng cũng không có phát tới bùa bình an tương quan tin tức, mà là lại lần nữa đưa ra yêu cầu:
"Tiểu Ngư, con xem, phát sóng trực tiếp một mình cũng chưa có người hỗ trợ, một người bận việc sẽ quá mệt mỏi. Ta nghe Tiểu Hàng nói, các đại chủ bá khác đều thỉnh vài trợ lý, nhưng con mới khởi bước, xác thật không cần quá rêu rao. Như vậy đi, em con mới tốt nghiệp còn ở nhà nghỉ ngơi, khiến nó đi làm trợ thủ cho con, ta nghĩ dù sao cũng là người một nhà, giúp một phen là một phen, con cũng không cần khách khí. Nói như vậy tốt, ta sẽ bảo Tiểu Hàng ngày mai đi tìm con."
Nghe Đổng Diễm Hồng tự quyết định, Chúc Dư trong lòng chỉ có bốn chữ chẳng biết xấu hổ.
Cậu suy nghĩ một chút, ngẩng đầu hỏi Nhiễm Phi Bằng: "Cái thi đấu đó, là khi nào?"