Chương 96. Tôi vĩnh viễn vô pháp cùng củng bạch...
Chúc Dư âm thầm thở dài trong lòng, cả người đầy ảo não.
Rõ ràng khi chạm vào đã cảm nhận được nhiệt độ trên người Tống Tri Nghiên rất cao, rõ ràng đã sốt không phải một hai phút, thế mà người này vẫn luôn kè kè bên cạnh mà cậu lại không phát hiện.
Nghĩ tới đây, Chúc Dư càng tức chính mình hơn ai hết.
Tống Tri Nghiên đè giọng, ho khẽ hai tiếng rồi cố làm ra vẻ bình thường: "Tôi không sao..."
"Cái gì mà không sao?" Chúc Dư vừa đau lòng vừa giận, âm thanh đều cao lên nửa bậc: "Nóng như vậy mà còn nói không sao. Nóng đến ngốc luôn bây giờ mà biết không?"
Tống Tri Nghiên lại cong môi, khẽ cười, giọng vẫn khàn khàn nhưng ý cười rõ ràng: "Vậy nếu tôi nóng đến choáng thật, em có cần tôi nữa không?"
"Không cần cái đầu anh." Chúc Dư trợn mắt một cái, không chút nể tình.
Cậu nắm lấy cổ tay Tống Tri Nghiên, kéo hắn đi về phía xe, miệng còn lầm bầm oán giận: "Nếu thật sự thiêu choáng, ta đem ngươi bán quách cho rồi. Gương mặt đẹp như vậy, chắc chắn bán được không ít tiền..."
Tống Tri Nghiên đi phía sau, để mặc cho bàn tay nhỏ kia lôi kéo.
Nhưng ngược lại với giọng điệu bất mãn của Chúc Dư, ánh mắt anh thì mềm tới mức có thể nhỏ nước, đuôi mắt cong lên, toàn là sung sướng không che giấu được.
Cả đường theo sau mà khóe môi vẫn luôn nhếch nhè nhẹ.
Chúc Dư kéo Tống Tri Nghiên về trước mặt ba người Quý Nhã Ca.
"Mẹ, cho con một ly sữa bò."
Quý Nhã Ca vốn nhìn thấy hai đứa vừa tới gần đã rót sẵn hai ly. Bà lập tức đưa cả hai ly cho hai người, ánh mắt nhìn Tống Tri Nghiên mang theo chút lo lắng: "Làm sao thế? Vừa nãy thấy Tiểu Ngư chạm trán con không khỏe à?"
Bà quan sát một lát.
Tần nhiên cũng không thấy có biểu hiện rõ ràng khác thường: Sắc mặt ổn. Mắt vẫn sáng. Chỉ có lớp mồ hôi mỏng trên trán.
Nhưng trời lạnh như vậy, vừa vận động xong đổ chút mồ hôi cũng là bình thường.
Tống Tri Nghiên đưa tay nhận lấy ly sữa, mỉm cười nói lời cảm ơn rồi giải thích: "Có lẽ tôi hơi cảm lạnh, về nghỉ một chút là ổn thôi."
"Về cái gì mà về." Chúc Dư lập tức bác bỏ ý kiến của Tống Tri Nghiên. "Uống xong sữa thì đi bệnh viện với em. Đúng lúc tổ chương trình sắp xếp cho chúng ta kiểm tra sức khỏe, anh đi luôn thể."
Cậu nhìn Tống Tri Nghiên bằng đôi mắt hơi híp, mang theo ý uy hiếp rõ ràng kiểu: "Anh cứ thử không nghe xem".
Tống Tri Nghiên chỉ mím môi cười: "Nghe em."
Lâm Khiêm thấy vậy liền tê răng: "Tống tổng, cậu không có chính kiến à?"
Tống Tri Nghiên nhún vai: "Bị bệnh thì phải nghe bác sĩ chứ."
"Được rồi, tranh thủ lúc còn nóng mà uống." Chúc Dư chăm chú nhìn Tống Tri Nghiên uống hết ly sữa, sau đó lập tức nhận lấy ly rỗng rồi nhét vào ngực Lâm Khiêm: "Anh trai, phiền anh cầm giúp. Em đưa Tống Tri Nghiên đi bệnh viện trước."