Giở Trò - Thuần Bạch

Giở Trò - Thuần Bạch

  • Tác giả: Thuần Bạch
  • Trạng thái: Hoàn thành
  • Thể loại:
    Ngôn TìnhNgượcSủngĐô Thị
  • Chương: 109

Giới thiệu

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, 1v1, Thị giác nữ chủ
VĂN ÁN:
Ngày đó khi bước vào nhà họ Kỳ, Kỳ Tỉnh dựa ở trên cao nhìn chằm chằm. Chỉ một cái liếc mắt của anh cũng làm cho Diệp Phục Thu sợ tới mức không dám thở.
Anh có đôi mắt phượng sắc bén khiến người khác sợ hãi, nhưng lại luôn nở nụ cười mang vẻ bí ẩn khó đoán.
Khiến cô vô cớ lạnh cả sống lưng.
Kỳ Tỉnh là con trai trưởng gia đình giàu nhất Tiêu Việt Loan, Diệp Phục Thu chỉ là một cô gái nghèo được tài trợ ở trọ đến từ phía Bắc.
Anh trời sinh là một kẻ xấu xa, cô thì ngây thơ lương thiện.
Hai người vị trí đối lập trong xã hội, anh khinh thường cô, cô thì sợ anh.
Mối quan hệ này chấm dứt vào đêm đó—— Khi Diệp Phục Thu lẻn vào phòng làm việc thì bị anh bắt gặp.
Cô cả gan đối đầu với anh, nhưng sau khi nghe xong tất cả lời đe dọa, Kỳ Tỉnh chỉ nhếch môi.
Sắc mặt Diệp Phục Thu tái nhợt.
Kỳ Tỉnh nghiêng người về phía trước, mỉm cười: "Diệp Phục Thu, lần này hai ta chơi đùa một chút.”
2-
Đêm trước khi rời khỏi nhà họ Kỳ, trong cơn mưa bão, cô ngồi phịch xuống thảm ở phòng làm việc. Cho dù cô có lùi về phía sau thế nào cũng không thể kéo dài khoảng cách với anh.
Kỳ Tỉnh nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, Diệp Phục Thu giương đôi mắt ướt át vùng vẫy mắng chửi anh.
Nghe xong, Kỳ Tỉnh mạnh mẽ đặt tay cô lên cổ áo anh.
Anh nhếch môi: "Dạy em làm chuyện xấu, được không?”
Trái tim Diệp Phục Thu run rẩy mãnh liệt.
3-
Diệp Phục Thu vốn tưởng rằng Kỳ Tỉnh sẽ không còn xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.
Cho đến Bốn năm sau, trong trận bão tuyết Tân Dương, anh xuất hiện trước mặt cô vào đêm lúc bạn trai vừa tỏ tình với cô.
Trên vai người sợ lạnh phủ đầy tuyết, anh đứng dựa chặt lưng vào phía đầu con hẻm mà cô chắc chắn phải đi qua, đôi mắt anh đen như mực, vừa sâu vừa đầy vẻ dò xét.
Diệp Phục Thu bị anh túm lấy không thể động đậy, cô giãy dụa: "Là ai đã nói, khi gặp lại tốt nhất là tôi phải tránh xa anh ra, bây giờ là có ý gì đây?".
Kỳ Tỉnh chậm rãi hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm hoa hồng đỏ tươi trong tay cô, nở nụ cười: "Anh đã từng nói như vậy, thì sao."
 "Cứ cho là anh giở trò đi."
■ Gương vỡ lại lành | Cửu biệt gặp lại | Song hướng cứu rỗi | Chênh lệch 6 tuổi.
■ Phản diện Chàng trai giàu có đào hoa × Cô gái nghèo bướng bỉnh thẳng thắn như bông hoa trắng nhỏ.

Danh sách chương (109)

1 Chương 1: Giới thiệu – Quên anh ấy đi2 Chương 2: Con ngõ nhỏ năm 19833 Chương 3: Tháng 12 đầy nắng4 Chương 4: Đêm – chương thứ bảy5 Chương 5: Chiếc máy đánh chữ tiếp tục phát triển6 Chương 6: Dòng tiếp theo gần kề sự thật7 Chương 7: Khói của tẩu thuốc cây đỗ quyên8 Chương 8: Lay động về phía cây khô9 Chương 9: Im lặng khóc lóc với tôi10 Chương 10: Quảng trường hình tròn bên cạnh phố Baker11 Chương 11: Trên cánh tay của kỵ sĩ mang áo giáp12 Chương 12: Ánh sáng mong manh của huy hiệu hoa diên vĩ13 Chương 13: [Canh hai] – Âm thanh của cỗ xe ngựa không người lái14 Chương 14: Chuyến viếng thăm lúc nửa đêm15 Chương 15: Ác ma dưới ánh trăng Victoria16 Chương 16: Mở màn đẫm máu17 Chương 17: Khẩu súng lục biến mất18 Chương 18: Gậy ba toong cháy sém19 Chương 19: Tượng sáp tan chảy (1)20 Chương 20: Tượng sáp tan chảy (2)21 Chương 21: Ai vắng mặt22 Chương 22: Trên chiếc hộp trang sức23 Chương 23: Giả tưởng của ký hiệu24 Chương 24: Mâu thuẫn dẫn đến ngõ cụt do anh dựng nên25 Chương 25: Bằng chứng được chôn giấu một cách hoàn mỹ26 Chương 26: Nhếch môi cười nhạo sở cảnh sát Scotland27 Chương 27: Nếu cái ác là một bản nhạc hoa lệ và tàn khốc28 Chương 28: Vậy thì chính nghĩa là nỗi buồn u uất và bất lực29 Chương 29: Tôi sẽ tự tay viết phần kết cho nó30 Chương 30: Vậy thì tôi sẽ thắp lên ánh sáng le lói trong tro tàn31 Chương 31: Ánh sáng bình minh hong khô dòng u sầu cuối cùng32 Chương 32: Vậy thì những giọt mưa sẽ gột rửa sạc bức tường đen tối33 Chương 33: Mực đen nhuốm màu an lành34 Chương 34: Đèn tắt rạp tan, tấm màn đỏ từ từ hạ xuống35 Chương 35: Sự thật chỉ có một hướng đi36 Chương 36: Vùng đất chưa từng có dấu chân37 Chương 37: Mùi hương hoa thoang thoảng đầy bất ngờ38 Chương 38: Trang phục được thiết kế để gây ấn tượng39 Chương 39: Mỗi người đều đeo mặt nạ và nói dối vì những lý do khác nhau40 Chương 40: Động cơ cũng chỉ có một cái tên, đó là d.ục vọ.ng41 Chương 41: Vượt qua vũng lầy của nhân tính42 Chương 42: Ai thực sự có thể không bị vấy bẩn43 Chương 43: Chúng ta có thể quên đi và tha thứ44 Chương 44: Nhưng nhất định phải biết sự thật45 Chương 45: Chiếc giường sắt bị di chuyển46 Chương 46: Mảnh ghép cuối cùng đã được đặt vào47 Chương 47: Tôi nghe thấy tiếng bước chân48 Chương 48: Gót giày da mềm trong dự liệu49 Chương 49: Anh mở cửa, gió đêm lay động đèn dầu50 Chương 50: Tôi quay người khi máy đánh chữ dừng lại ở tên hung thủ51 Chương 51: Bầu trời đêm ở Westminster bắt đầu sôi sục52 Chương 52: Một cái chết rực rỡ nở rộ trong thâm tâm53 Chương 53: Tôi thưởng thức miếng cuối cùng của sự thật ngọt ngào này54 Chương 54: Mỉm cười nhớ lại công lý sẽ âm thầm được thực hiện55 Chương 55: Đàn vĩ cầm trên sông Thames56 Chương 56: Tiếng bước chân được dự đoán là của đế giày da mềm57 Chương 57: Anh mở cửa, gió đêm lay động đèn dầu58 Chương 58: Tôi quay người khi máy đánh chữ dừng lại ở tên hung thủ59 Chương 59: Bầu trời đêm ở Westminster bắt đầu sôi sục60 Chương 60: Mực đen nhuốm màu an lành61 Chương 61: Nếu cái ác là một bản nhạc hoa lệ và tàn khốc62 Chương 62: Tôi sẽ tự tay viết phần kết cho nó63 Chương 63: Ánh sáng bình minh hong khô dòng u sầu cuối cùng64 Chương 64: Mực đen nhuốm màu an lành65 Chương 65: Hãy quên cô đi66 Chương 66: Lặp lại lời nhắc nhở bản thân67 Chương 67: Sự quen thuộc không còn quen thuộc68 Chương 68: Nhưng mọi chuyện vẫn rõ ràng như thế69 Chương 69: Ồ, Đi Thôi70 Chương 70: Cuốn theo giai điệu của bàn tay phải71 Chương 71: Đã quên nỗi ấm ức của tay trái72 Chương 72: Dù không có nhạc đệm vẫn có thể tiếp tục73 Chương 73: Tiến lên tìm kiếm ký ức và không khí mới74 Chương 74: Trời vừa hửng nắng, cơn mưa đã ngập ngừng nói tiếng chia ly75 Chương 75: Trong cơn mưa có giọt nước mắt76 Chương 76: Nơi đâu cũng thấy em77 Chương 77: Lau khô rồi liệu có còn nhìn thấy em nữa không78 Chương 78: Nụ cười của em khắc sâu trong tâm trí79 Chương 79: Tự giam mình hoàn toàn trong từng hơi thở của anh80 Chương 80: Anh bật khóc theo em81 Chương 81: Trong cơn mưa có giọt nước mắt82 Chương 82: Ở đâu cũng thấy anh83 Chương 83: Ôm anh thật chặt là khoảng cách để em chạy trốn84 Chương 84: Quá chật chội, em trong thế giới của anh85 Chương 85: Người không nhìn rõ là anh hay chính bản thân mình86 Chương 86: Chúng ta cùng nhau chờ mưa tạnh [Hoàn chính văn]87 Chương 87: Ngoại truyện – Kỳ Tỉnh nhắm mắt mỉm cười: “Thu Thu à, mắng anh cho đã đi.”88 Chương 88: Ngoại truyện – Kỳ Tỉnh ghé sát đầu lại xác nhận: “Cho phép anh làm loạn sao?”89 Chương 89: Ngoại truyện – “Nhanh lên, Thu Thu, em làm anh ngứa ngáy quá.”90 Chương 90: Ngoại truyện – “Không phải chứ, Tổng giám đốc Kỳ, đến cả ‘giấm điện tử’ anh cũng ăn à?”91 Chương 91: Ngoại truyện – Định mệnh của anh đã định sẵn sẽ yêu Diệp Phục Thu và chỉ có thể là cô92 Chương 92: Ngoại Truyện – Anh đã không phô diễn những thứ này nhiều năm nay, cứ như một con công đang khoe mẽ để ve vãn bạn t�93 Chương 93: Ngoại truyện – “Vợ chồng son, không có việc gì hôn một cái thì sao?”94 Chương 94: Ngoại truyện – “Suỵt, mắng nhỏ chút.”95 Chương 95: Ngoại truyện – “Chị em à, bạn trai cậu là người giàu nhất vịnh Tiêu Quảng Đông hả?”96 Chương 96: Ngoại truyện – Nếu có cơ hội, em sẽ nói với toàn thế giới rằng người em thích nhất chính là Kỳ Tỉnh97 Chương 97: Ngoại truyện – Vậy thì ôm em một vạn lần nữa đi98 Chương 98: Ngoại truyện – “Cô Diệp—— Nghiêm khắc quá đi à——”99 Chương 99: Ngoại truyện – Em thích đôi mắt của anh nhất100 Chương 100: Ngoại truyện – “Chỉ hôn một lát thôi.”101 Chương 101: Ngoại truyện – Anh tuyệt đối sẽ không để cô chịu ấm ức102 Chương 102: Ngoại truyện – “Thu Thu phạt đủ chưa?”103 Chương 103: Ngoại truyện – Hai người thật sự phải hôn nhau lâu như vậy sao!104 Chương 104: Ngoại truyện – “Diệp Phục Thu, sao dính người như này?”105 Chương 105: Ngoại truyện – “Uống chút rượu mà trạng thái trở nên tốt sao?”106 Chương 106: Ngoại truyện – “Người dám thấy máu, mới có tư cách bàn điều kiện.”107 Chương 107: Ngoại truyện - “Diệp Phục Thu, anh chờ cưới em.”108 Chương 108: Ngoại truyện – “Cứ cho là anh giở trò đi.”109 Chương 109: Nếu như《Giở Trò》là một bộ phim truyền hình đang quay