Chương 26

Đúng ngày hẹn, Lâm Hạnh Tử đến một mình. Lâm Kha đã chuẩn bị rượu đầy đủ, tiếc là không gặp được Giang Ngôn.

"Ăn một bữa cơm thôi mà sao lại mang cả hành lý theo?"

"Sắp đến sinh nhật mẹ Giang Ngôn, tối nay em ra sân bay luôn."

"Từ lúc cưới đến giờ chưa về lần nào, em cũng nên về xem thế nào chứ. Mà xa phết đấy, em về một mình à? Giang Ngôn đâu?"

"Anh ấy đang đi công tác, từ chỗ anh ấy về nhà tiện hơn, quay đi quay lại qua thành phố Hải cho mệt ra."

Sáng nay Giang Ngôn gọi điện, Lâm Hạnh Tử cũng nói như vậy.

Lâm Kha chen vào cướp lời: "Đây là lần đầu tiên em về đấy, sao cậu ta lại yên tâm được?"

"Em bao nhiêu tuổi rồi, xảy ra chuyện gì được chứ."

Quê của Giang Ngôn ở một thôn nhỏ ngay cạnh bờ biển, xem như là vùng xa xôi. Lâm Hạnh Tử xuống máy bay rồi bắt tàu cao tốc lại chuyển sang xe lửa, rồi xe buýt, gặp phải cơn mưa to không bắt được xe nên đành phải ở lại khách sạn một đêm, tính ra đến một ngày rưỡi mới tới nơi.

Trên thị trấn đa phần đều là người già và trẻ con, không có nhà cao tầng, mỗi hộ gia đình ở trong một căn nhà tách biệt. Giang Ngôn đến muộn mấy tiếng, lúc tìm thấy Lâm Hạnh Tử ngoài bờ biển, cô đang ngồi trên vali, bên cạnh có một anh bạn nhỏ đang ngồi phệt dùng xẻng múc cát nghịch.

Lâm Hạnh Tử cũng nhìn thấy Giang Ngôn. Anh bận rộn mấy ngày liền lại vội vàng trở về, hai mắt hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng ít ra vẫn có thể bước nhanh đến trước mặt cô, kiểm tra một lượt cả người cô không có thương tích gì rồi mới yên tâm.

Ở nơi hoàn toàn xa lạ, nhìn thấy anh rồi mới có cảm giác an toàn.

Giang Ngôn đón lấy hành lý của cô rồi cầm tay cô. Lâm Hạnh Tử hất ra mấy lần không được đành mặc kệ.

Thôn nhỏ này rất đẹp, tầm chạng vạng, ráng chiều đỏ rực nhuộm thẫm cả một khoảng trời. Biển trời mênh mang, sóng vỗ rì rào. Người dân ở đây vô cùng chất phác, đám trẻ con nô đùa vui vẻ dọc ven đường. Nhưng Lâm Hạnh Tử chẳng có tâm trạng thưởng thức, cô chỉ thầm mong có một chỗ để ngả lưng, ngủ một giấc ngon lành.

Mẹ Giang nửa năm không gặp con trai, vui mừng đến nỗi cười nói không ngớt.

"Mẹ, Khương Khương bị móc trộm điện thoại ở trên xe lửa, cả đường đến đây cũng vất vả, cô ấy lại hơi say xe thế nên không ăn uống được gì nhiều đâu."

Cả một mâm cơm được chuẩn bị tươm tất nhưng Lâm Hạnh Tử chẳng ăn được mấy, mẹ Giang tỏ ra hơi cụt hứng: "Vợ mình mình thương, trong bếp có đồ ăn đấy, nếu nửa đêm con bé đói, con lấy cho nó ăn nhé."

"Vâng, mẹ đi nghỉ sớm đi."

Giang Ngôn cầm cốc nước đi vào phòng.

Đây là căn phòng của anh trước kia, vẫn không thay đổi gì, giường đặt cạnh cửa sổ, chăn đệm đã được thay mới. Trời mới đổ mưa nên nhiệt độ không khí hạ xuống một chút. Lâm Hạnh Tử đưa lưng về phía anh, Giang Ngôn thấp giọng gọi một tiếng: "Khương Khương!"