Chương 65
Khó khăn lắm Lâm Tang mới tranh thủ đến bệnh viện được một chuyến nhưng lại bị Lâm Hạnh Tử chặn ở cửa. Trong phòng bệnh có người, cách một cánh cửa không nghe rõ được gì.
"Ai đang ở trong đấy?"
"Anh trai Giang Ngôn."
"Chẳng trách..."
Cô đã nói rồi mà, trông tâm trạng Lâm Hạnh Tử rất tốt, đầu mày đuôi mắt không giấu nổi vẻ rạng rỡ: "Gần mười năm rồi, cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, bình an trở về, mẹ chồng em chắc là vui nhất."
Nếu Lâm Húc Đông cũng ở đây thì thật tốt, Lâm Tang thầm nghĩ trong lòng như vậy.
"Vẫn chưa báo với bà, tối nay tất cả cùng nhau về."
"Giang Ngôn xuất viện được rồi à?"
"Ừm, hồi phục tốt lắm rồi, về nhà nghỉ ngơi là được, ở viện mãi bất tiện. À phải rồi, chị quen với bác sĩ Tần ở khoa thẩm mĩ bệnh viện Nhân dân đúng không?"
"Quen, bạn học cũ, sao thế? Nghệ sĩ công ty em có nhu cầu à?"
"Không phải, anh Giang..."
Cửa phòng bệnh mở ra, Lâm Hạnh Tử vịn vai Lâm Tang đứng dậy: "Anh."
Trước khi đi ra, Giang Nghi đội mũ lên che khuất hơn nửa khuôn mặt. Thân hình anh cao lớn, bàn tay đưa lên chỉnh vành mũ trông vô cùng rắn rỏi, từ tầm mắt Lâm Tang, vừa nhìn nửa dưới khuôn mặt anh đã thấy không tầm thường. Khí chất trên người anh không giống với đại đa số mĩ nam trên mạng hay những "tiểu thịt tươi" đang nổi. Cách ăn vận trông hơi xuề xòa, một người nằm vùng trong thế giới của thuốc phiện những mười năm, vậy mà chẳng có chút vẻ tang thương nào mà ngược lại là một vẻ đàn ông đầy hoang dại hơi có chút thần bí. Có điều, nghĩ lại cũng thấy chẳng có gì là lạ, Giang Ngôn xuất sắc đến vậy, cùng từ một bụng mẹ ra, sao có thể kém cạnh được.
"Đã làm xong thủ tục xuất viện chưa?"
"Xong rồi ạ."
"Vậy chú thím đi trước đi."
Hành lang nhiều người đi lại, Giang Nghi đè thấp vành mũ theo thói quen: "Tôi đi thăm Thu Trì."
Lâm Hạnh Tử chờ anh đi khuất mới tiếp tục chủ đề đang nói dở, nhờ Lâm Tang đặt lịch hẹn với bác sĩ Tần của khoa thẩm mĩ kia. Chẳng những Giang Nghi là ân nhân cứu mạng cô mà anh còn là anh trai của Giang Ngôn, Lâm Hạnh Tử muốn làm một điều gì đó cho người nhà của Giang Ngôn.
Con trai "đã chết nay sống lại", mẹ Giang khó có thể tin nổi, còn nghĩ mình hoang tưởng, mãi cho đến khi Giang Nghi quỳ xuống trước mặt gọi một tiếng "mẹ", bà mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, cả buổi tối cứ khóc rồi lại cười.
Sau khi Lâm Húc Đông tự thú, Lý Thanh chỉ còn một mình, cô đơn quạnh quẽ. Lâm Hạnh Tử sợ bà suy nghĩ nhiều nên lúc không có việc thì đều ở nhà. Giang Ngôn sắp xếp ổn thỏa cho mẹ và Giang Nghi xong liền trở về, Lâm Hạnh Tử vẫn chưa ngủ, đang ngồi trên sô pha làm việc. Màn hình máy tính dần tối lại do không hoạt động một lúc lâu nhưng tầm mắt cô vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.
Dáng người cô gầy, mang thai năm tháng mà bụng vẫn chưa to lắm, vạt áo ngủ mềm mại phủ lên gò bụng tròn trịa.
Giang Ngôn đến gần, ngồi xuống cạnh cô, nhấc máy tính ra rồi ôm cô vào lòng: "Đang nghĩ gì thế?"