Chương 41

Phòng tắm còn bật đèn, bị cánh cửa khép hờ che lại, ánh sáng dìu dịu hắt ra tới giường đã nhạt đi không ít, bên ngoài tấm rèm mỏng là ánh trăng bàng bạc, bóng đêm càng trở nên mênh mang hơn.

Hơi thở của anh chạy dọc từ bụng xuống đến xương hông của cô, cho đến khi hai cánh hoa bị bao phủ bởi khoang miệng ấm áp, nhẹ nhàng mơn trớn, Lâm Hạnh Tử mới nhận ra Giang Ngôn đang làm gì.

Lâm Hạnh Tử kẹp hai chân lại trong vô thức, mái tóc ngắn của anh đâm vào làn da mịn màng trên đùi cô, hơi thở phả ra ngưa ngứa, hơi ran rát, tất cả mọi cảm quan như đều tỉnh thức, tập trung tại một nơi trí mạng, ngay cả sợi dây thần kinh phản ứng chậm chạp nhất cũng đang không ngừng run rẩy.

"Anh... anh dậy đi... Giang Ngôn... anh..."

Từng lời cất lên giữa những tiếng rên rỉ, mềm mại như được ngâm trong nước.

Lâm Hạnh Tử vặn vẹo một cách khó chịu, cơ thể rướn cong lên, cô muốn đẩy anh ra nhưng tóc anh quá ngắn, gần như không thể nắm được, thế nên lại càng giống như ghì anh vào nơi riêng tư của cô hơn.

Anh đưa đầu lưỡi khẽ liếm, dịu dàng vẽ theo hình dáng của nơi đó rồi nhẹ nhàng cắn một cái lên hạt đậu nhỏ. Lâm Hạnh Tử không đủ sức chống đỡ, cả người vùi sâu xuống đệm, những ngón tay nhơm nhớp mồ hôi tóm chặt lấy tấm ga trải giường, ánh mắt dần mất đi tiêu cự.

Giang Ngôn nhẹ nhàng cắn lên cánh hoa, sống mũi cao mài qua hạt đậu sưng đỏ, dịch thể từ từ chảy ra khỏi khe hẹp, thấm ướt môi anh. Sẵn đà ẩm ướt, anh liền đưa đầu lưỡi vào thay đổi đủ mọi góc độ trêu chọc cô.

Tiếng thở dốc của Lâm Hạnh Tử ngày càng dồn dập, cái gối dày cũng không giấu nổi những tiếng nức nở của cô, như bị giày vò tra tấn rồi lại như được đưa đến miền sảng khoái cực hạn.

Dần dần, tiếng rên rỉ trong phòng bị thay bởi tiếng khóc rấm rứt, cô cắn mép gối, hai bên thái dương thấm đẫm mồ hôi, hai gò má bị phủ kín bởi sắc đỏ hồng.

Cao trào qua đi, cơ thể cô trở nên vô cùng mẫn cảm, hơi cồn kéo dài cơn cực khoái, cảm giác bứt rứt mà lại sung sướng lan ra mỗi một dây thần kinh, sau mấy phút mà cô vẫn quặp chặt các đầu ngón chân, không ngừng run rẩy.

Giang Ngôn nhổm người dậy, hôn cô từ môi xuống đến đùi như thế nào thì lại một đường hôn lên như vậy, giải cứu bờ môi bị cô cắn chặt, lưu luyến, trằn trọc.

Tấm khăn trải giường nhăn nhúm, nhất là chỗ bị cô tóm chặt, ẩm ướt, lộn xộn.

Giang Ngôn gạt mái tóc quấn quanh cổ cô ra, bàn tay vuốt dọc từ vai xuống, mơn trớn cổ tay mảnh khảnh rồi đan tay vào tay cô, đưa đến bên môi đặt một nụ hôn.

Dục vọng trong mắt anh đượm vẻ quyến luyến, tựa như một cái lưới giăng khắp bốn phương tám hướng vây lấy cô trong một góc chật hẹp. Lâm Hạnh Tử hoảng hốt vì lỡ rơi vào tay giặc, lại nhìn thấy chóp mũi ướt át của anh thì thẹn quá hóa giận, giơ chân đạp anh một cái.

"Tỉnh rượu rồi à?"

Bàn chân bị tóm lấy, ngón tay thô ráp vuốt ve mắt cá chân của cô, hơi khó chịu, cô đáp: "Không... em không say... đổ đầy mồ hôi rồi... nhớp nháp khó chịu quá, nóng ghê..."