Chương 39

Trách nhiệm chính của sự cố thuộc về Quý Thu Trì, cô ta uống rượu, nồng độ cồn trong máu vượt quá mức quy định nhưng do cô ta rất phối hợp nên phía cảnh sát giao thông cũng xử lý rất nhanh.

Giang Ngôn mang theo hơi lạnh vào xe, Lâm Hạnh Tử liền ngả vào người anh. Anh nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô vốn định khẽ đẩy cô ra nhưng lại sửa thành ôm lấy thắt lưng cô rồi hỏi về chuyện hợp đồng.

"Không ký nữa, tối nay báo với cậu."

Lâm Hạnh Tử vẫn chưa nghĩ ra được lý do, cô chỉ mạo hiểm tin lời Quý Thu Trì. Trong lòng có chút bất an, một phần bởi những chuyện phiền phức sắp phải đối mặt do đánh mất một hợp đồng, một mặt khác là vì hoài nghi nhà họ Triển có bí mật không thể để người khác biết.

"Đi ăn đi, anh bảo là đồng nghiệp của anh mời mà, giờ đi có bị muộn không?"

"Không muộn."

Giang Ngôn báo địa chỉ, tài xế dựa theo hướng dẫn lái về phía bên kia.

Xe chỉ có thể chạy đến cửa tiểu khu, không đi vào trong được nữa, Lâm Hạnh Tử phải cùng Giang Ngôn xuống xe đi bộ tiếp. Mùa đông ở thành phố Hải vừa ẩm vừa lạnh, hai bên đường trồng ngô đồng thành những hàng thẳng tắp, lá khô rụng đầy đất, giẫm lên thành từng tiếng xoàn xoạt giòn giã.

Lúc chờ thang máy, Giang Ngôn giới thiệu qua với Lâm Hạnh Tử: "Có hai người là bạn đại học của anh, người cao tên Tề Tranh, người hơi béo một chút tên Trần Hồ Hồ, bọn anh đều gọi cậu ta là Nhị Hổ, nấu ăn rất khá, hôm nay ăn ở nhà cậu ta, mấy người khác đều là đồng nghiệp làm việc với anh nhiều năm rồi."

"Thế lát nữa anh định giới thiệu em như nào đây?"

Lâm Hạnh Tử vốn dĩ muốn trêu Giang Ngôn, anh cẩn thận thì cẩn thận thật nhưng trước mặt Triển Diễm vẫn gọi một câu "vợ ơi" hai câu "vợ ơi", Triển Diễm ở căn nhà ngay đối diện, thỉnh thoảng buổi sáng đi làm sẽ chạm mặt nhưng đợi hắn đi rồi, anh còn chẳng dắt tay cô nữa.

Cửa mở ra, ánh mắt của sáu bảy người đàn ông ở trong cùng đổ dồn vào cô khiến Lâm Hạnh Tử cảm thấy hơi xấu hổ, ngón tay nhẹ nhàng tóm lấy vạt áo Giang Ngôn.

Giang Ngôn cầm tay cô dắt cô vào nhà: "Vợ tôi, Lâm Hạnh Tử."

Phòng khách yên tĩnh trong chốc lát rồi nhanh chóng sôi nổi hẳn lên, người thì đi bê đồ ăn, người thì rót trà.

"Chào chị dâu, tôi là Nhị Hổ."

"Chào chị dâu..."

Lâm Hạnh Tử nhớ, Giang Ngôn nói có mấy người hơn tuổi anh nhưng dường như họ đã giao hẹn trước, tất cả thống nhất gọi cô là chị dâu. Lâm Hạnh Tử là người làm nũng trước mặt người ngoài cũng chẳng xấu hổ, vậy mà bị mấy người đàn ông nhiệt tình tâng bốc thì lại đỏ mặt tía tai.

Đồ ăn đã chuẩn bị xong hết, bia rượu cũng đã được xếp thành hàng ngay ngắn.

Lúc bắt đầu còn có phần gượng gạo nhưng sau vài chén rượu, lá gan ai nấy đều phình ra, quên luôn việc Lâm Hạnh Tử là con gái của cục trưởng, thi nhau hỏi cô và Giang Ngôn quen nhau thế nào.